Có lẽ đọc bài thơ “ Lượm” của nhà thơ Tố Hữu người ta không thể nào quên hình ảnh cậu bé hồn nhiên, tinh nghịch và dũng cảm. Xuyên suốt bài thơ là tình cảm chan chưa mà tác giả đã dành cho Lượm.Và có lẽ khổ thơ khiến người đọc ấn tượng và xúc động nhất là cảnh Lượm đi liên lạc và hi sinh:
Một hôm nào đó
Như bao hôm nào
Chú đồng chí nhỏ
Bỏ thư vào bao
Vụt qua mặt trận
Đạn bay vèo vèo
Thư đề thượng khẩn
Sợ chi hiểm nghèo
Đoạn thơ như một lời xúc động nghẹn ngào về hình ảnh chú đồng chí nhỏ đã hi sinh. Rồi một hôm nào đó, như bao hôm nào cậu đi làm nhiệm vụ của mình trong lúc nguy hiểm nhất.
Tác giả đã gọi “ chú đồng chí nhỏ” ở đây Tố Hữu đã coi Lượm như một chiến sĩ thực thụ đã hi sinh và ngã xuống như bao người khác . Đó có thể xem như lòng cảm phục của cán bộ cách mạng với thiếu nhi anh hùng.
Và có lẽ với tác giả không chỉ là tình cảm đồng chí đồng đội mà còn là tình cảm chú cháu Lượm hi sinh trên cánh đồng lúa quê hương nơi em hàng ngày vẫn tung tăng làm nhiệm vụ của mình. Tay của em vẫn nắm chặt bông lúa. Cái chết như nhẹ nhàng bình lặng. Thiên thần bé nhỏ đã bay đi nhưng có lẽ kỉ niệm và nỗi nhớ về em thì không bao giờ tác giả hay mỗi chúng ta có thể quên. Tố Hữu buông một lời đau xót day dứt như một lời chua sót