Chào mừng bạn đến với Selfomy Hỏi Đáp, hãy Hỏi bài tập hoặc Tham gia ngay
+1 thích
13.7k lượt xem
Thuy Linh trong GD Công dân lớp 7 bởi Học sinh (106 điểm)
đã sửa bởi

Mik cần gấp 1 kịch bản về phòng chống tệ nạn xã hội. Các bạn giúp mik với !!!

Ngắn hoy smileyblush

đã đóng

2 Trả lời

+1 thích
Nhàn Lê bởi (-240 điểm)
 học đầu đời
Tác giả kịch bản

Với sự tham gia của các diễn viên
- Kim Phượng: Trong vai Chị Hương- Đội trưởng đội tuyên truyền.
- Ánh Tuyết: Trong vai Bà Huệ - mẹ Nam.
- Quốc Duy: Trong vai Anh Minh – Công an khu vực.
- Hải Thuỳ: Trong vai Bình – Công an khu vực.
- Hoàng Long: Trong vai Nam - học sinh mắc nghiện.

NỘI DUNG

Cảnh 1: Tại nhà bà Huệ vào 1 buổi chiều
Bà mẹ: Con ơi, sao con dại dột thế? Mấy ngày qua con đã ở đâu? Trời ơi niềm vui sự sống của tôi... (Vừa lau nước mắt vừa nói). 

Hương: Dạ, cháu chào Bác ạ?

Bà mẹ: Kìa! Cô là ...

Hương: Cháu là Hương, đội trưởng đội tuyên truyền câu lạc bộ 03 đến tìm bác có chút việc, sao Bác lại khóc?

Bà mẹ: Cô ơi! Thằng con trai quý tử của tôi nó đã bỏ nhà đi biệt tích cả tháng nay. Tôi đã đi tìm khắp nơi nhưng không thấy. Tôi phải làm sao đây? 

Hương: Có phải tên con trai bác là Doãn Hoàng Nam không?

Bà mẹ: Vâng, cháu tên là Hoàng Nam, Doãn Hoàng Nam.

Hương: Doãn Hoàng Nam 18 tuổi, đã học xong lớp 12. Người cao rong rỏng phải không ạ?

Bà mẹ: Thôi đúng rồi, đúng là con tôi rồi, thật phúc đức cho nhà tôi, may mà cô đã cho nó ở nhờ không thì ... 

Hương: Dạ! không bác ạ nhưng sáng nay đội tuyên truyền phòng chống tệ nạn xã hội của chúng cháu phối hợp cùng Công an đã bắt một nhóm thanh niên đang tụ tập tiêm chích ma tuý, trong đó có 1 em tên là Hoàng Nam. Bây giờ bác có thể ... ( Nói kéo dài).

Bà mẹ: Lài, lài, tôi nói cho nhà cô biết, cô đừng có mượn gió bẻ măng. Tôi tưởng cô nhân đức lắm đến báo cho tôi chỗ ở của con tôi. Nào ngờ cô đem tai hoạ đến cái nhà này. Nhưng cô nhớ cho, có doạ người cũng cần chọn lý do cho thích đáng. Cô nói con tôi ngã xe, con tôi trèo cây chết đuối tôi còn tin. Cô bảo nó tiêm chích thì không đời nào. Đến tiêm phòng bệnh nó còn chẳng dám nữa là tiêm chích.

Hương: Cháu cũng mong là như vậy, nhưng tuổi trẻ bồng bột... 

Bà mẹ: Cô thì già chắc! Thiên hạ toàn người trẻ cả đấy cô ạ. Thôi cô làm ơn đi ra cho tôi còn đốt vía (Đẩy Hương ra cửa)

Hương: Bác hãy bình tĩnh và đi cùng cháu đến đồn công an để chúng ta cùng tìm cách giải quyết.

Bà mẹ: Đi theo cô à? Thế khác nào tôi công nhận con tôi nghiện. Mà thôi được tôi đi, nếu không phải con tôi nghiện thì ... thì ( Nói to) Hồi sau sẽ rõ!

Cảnh2: Cảnh tại đồn Công an
Minh: Anh mong em hãy mau tỉnh ngộ để làm lại từ đầu. Tương lai tươi sáng vẫn đang chờ em ở phía trước.

Nam: Sáng à? Sáng trong hay sáng đục, đục như khói thuốc thôi? Anh nói đi ...

Bình: Sao em lại nói thế! Em biết không ma tuý là kẻ thù ghê sợ của loài người và mỗi chúng ta đều phải góp phần tiêu diệt nó. Em mà như thế này bố mẹ em sẽ rất buồn.

Nam: Thôi im đi, buồn hay không là chuyện của 2 cụ nhà tôi, mà tính đến thời điểm này tôi zêrô bố và cũng zêrô cả mẹ luôn, đừng đem họ ra làm mềm lòng tôi ...
(Hương và mẹ Nam đi vào)

Hương: Bình ơi! (Nam thấy mẹ quay mặt đi)

Bình: Chị Hương!

Bà mẹ: Trời ơi! Nam! Con tôi ... (Khóc ôm lấy con).

Nam: Làm ơn sống lịch sự theo người á Đông, buông tôi ra. Tôi không chút liên quan gì tới bà cả, bà nhớ cho.

Mẹ: (Hát đoạn cải lương): Đau lòng này Nam ơi! Con lớn lên trong vòng tay của ta, thì làm sao nỡ quên ân tình. Nay con mang đến ưu phiền cay đắng, nhìn con lòng ta xót xa, sống chi cho lòng thêm đau ...

Nam: (Hát) Đời tôi như cánh chim xa bầy. Không hề sung sướng hơn bà đâu, đi ráng ma mau, về nhà cho nhanh không thì tôi cáu lên bây giờ (Đẩy mẹ ra).

Bà mẹ: Các chú ơi, các cô ơi, tôi phải làm sao? Làm sao đây?

Minh: Bác bình tĩnh lại để chúng ta cùng tìm cách đưa em Nam đi cai nghiện.

Bà mẹ: Cai như thế nào? Mà cai ở đâu chứ?

Hương: Thưa bác hiện nay 3 hình thức cai nghiện: 
Hình thức 1: Cai nghiện bắt buộc tại trung tâm cấp Tỉnh và Huyện
Hình thức 2: Cai nghiện tại cộng đồng.
Hình thức 3 : Cai nghiện tại gia đình.

Theo cháu Bác nên cho em Nam đi cai nghiện bắt buộc tại trung tâm cấp huyện bác ạ.

Nam: Thôi im đi! Làm gì có trại nào dành cho thằng nghiện như tôi. Đến các người còn không cần đến tôi thì làm gì có anh nhà nước nào cần tôi. Giờ tôi là đời thừa.

Bà mẹ: Nam, Mẹ xin con, nếu con thương mẹ thì con hãy đi đi, đi đi con.

Bình: Đúng rồi! Em hãy vì bản thân và gia đình em ạ, anh nghĩ...

Nam: Không ai phải nghĩ, không tranh cãi nhiều. Tôi nói không là không. Hát (Kệ người ta nói).
Bà ta cứ nói tôi không đi là ngu, tôi không đi là ngơ, tôi không đi là khờ. Vì trong nhà tôi chỉ có mình tôi thôi không còn thằng thứ 2. Kệ bà ta nói, tôi không nghe bà ta tại vì tôi biết tôi không đi là khôn...là khôn...(Trong khi hát mẹ bấu vào tay, Nam đẩy ra).

Hương: Em nói đúng! Nhà em chỉ có mình em thôi, Bố mẹ em chỉ dành tình thương cho em thôi. Em là niềm vui, niềm hạnh phúc của họ. Em hãy nhìn những giọt nước mắt đọng lại những nếp nhăn của mẹ, em nhìn đi... và suy nghĩ lại.
Minh: Những gọt nước mắt ấy không chỉ có niềm đau mà còn cả niềm hy vọng đang chờ đợi em thắp lên em hiểu không?

Bình: Hãy dũng cảm lên em, 1 cánh cửa cũ khép lại và 1 cánh cửa mới đang đón chờ em đấy.

Nam: Mẹ, mẹ hãy tha lỗi cho con, con trót dại.

Bà mẹ: Bài học đầu đời con nên ghi nhớ. Cũng thật may đã có Đoàn, Đảng giúp đỡ chúng ta. Con cần cai nghiện tốt để khỏi phụ lòng các cô, chú... con nhé.

Nam: Vâng! Con sẽ cố gắng! Con sẽ làm được, xin mọi người cứ tin con.
(Các cô chú công an và mẹ đến vỗ về, động viên )- Kết thúc cảnh 2

Cảnh 3: 3 năm sau .
Tại nhà bà Huệ, 1 buổi chiều:
Bà mẹ: Nhanh thật! Thấm thoắt đã 3 năm trôi qua. Ngày này cách đây 3 năm tôi đang rối bời tâm trí vì lo sợ. Bây giờ ... sao tôi cứ bồi hồi đứng ngồi không yên, con tôi sắp về, nó đã cai nghiện thành công rồi. Con ơi ...
(Giọng vui sướng, đi lại ngóng ra cổng, dọn dẹp nhà ...)

Nam: (Tay sách túi ngập ngừng bước vào nhà) Gọi to kéo dài: Mẹ ...

Mẹ: Nam, con đã về thật rồi. Trông con tôi khác quá, cao lớn, trắng trẻo hẳn ra.

Nam: Con có quà cho mẹ đây. Mẹ sẽ rất vui ...

Mẹ: Con về là mẹ mừng rồi, quà gì chứ, thật là ...

Nam (Lấy trong túi sách ra): Đây là phiếu nhận xét của các chú quản lý trại nhận xét về con trong quá trình cai nghiện, các chú khen con lắm mẹ ạ.

Mẹ: (Lật tờ giấy xem đi, xem lại): Thế này, các cô chú công an, các anh các chị trong đội tuyên truyền mà biết thì vui lắm đây. Mà các cô chú ấy nói lát nữa sẽ đến thăm con đấy.

Nam: Con không muốn gặp các cô các chú ấy đâu. Họ sẽ coi thường con, coi con là 1 thằng vừa rời khỏi trại, con không ... (Đang nói dở thì Bình, Minh, Hương xuất hiện).

Bình: Nam, các anh chị luôn mong ngày em trở về thế mà em lại không muốn gặp các anh là sao?
Hương: Chị không muốn nghe những lời như vậy chút nào, Nam ạ!

Minh: Các anh chị không chỉ đến hỏi thăm mà muốn em cùng đi tuyên truyền, giúp đỡ mọi người phòng, chống ma tuý nữa.

Mẹ: Đúng rồi, hãy để niềm vui như gia đình mình trở thành niềm vui chung cho những gia đình có hoàn cảnh tương tự con ạ.

Nam: Liệu có ai tin con không?

Hương: Bằng sự nhiệt tình, bằng chính sự cố gắng và ý chí của bản thân, mọi người sẽ tin em.

Bình: Chỉ cần em còn niềm tin là em sẽ làm được tất cả, anh tin ở em.

Minh: Thay mặt đội tuyên truyền, tôi chính thức công nhận thành viên mới của đội: Doãn Hoàng Nam.

Mẹ: Nào các con hãy hát lên, hát cho niêm hạnh phúc và hát cho những thành công sắp tới của đội tuyên truyền.
Hát bài: Bạn ơi! Hãy lánh xa.
0 phiếu
♬ ♪ ♥ Izanami ♥ ♪♫ bởi Cử nhân (3.5k điểm)
Kịch bản     BỜM THỜI NAY

                                                                             

Nhân vật:
-         Người dẫn chuyện.

-         Bờm, Phú Ông, Tiều, Tiểu, Cô giáo, Học sinh.

Sân khấu : Cảnh Phú ông và hai người hầu đổi quạt, cảnh cô giáo trao đổi với học sinh.
Diễn Truyện:
CẢNH I

NGƯỜI DẪN CHUYỆN:                                                                                              

Dân gian  xưa có bài  ca dao:

Thằng Bờm có cái quạt mo

Phú ông xin đổi ba bò chín trâu

Bờm rằng Bờm chẳng lấy trâu

Phú ông xin đổi ao sâu cá mè

Bờm rằng Bờm chẳng lấy mè

Phú ông xin đổi một bè gỗ lim

Bờm rằng Bờm chẳng lấy lim

Phú Ông xin đổi con chim đồi mồi

Bờm rằng bờm chẳng lấy mồi

Phú ông xin đổi nắm xôi , Bờm cười.

Đó là chân dung Bờm ngày xưa. Còn anh Bờm ở thế kỉ 21 này như thế nào? Để góp tiếng nói Vào cuộc đấu tranh phòng chống ma túy và lên án những tật xấu của lứa tuổi học tro  hiện nay, Đội tuyên truyền măng non trường THCS Hoà Phong, đơn vị huyện Krông Bông xin mời quý vị và các bạn  thưởng thức tiểu phẩm vui có tựa đề: BỜM THỜI NAY qua sự diễn xuất của các  ban:

Bạn..........................................trong vai Bờm

Bạn..........................................trong vai Phú Ông

Bạn..........................................trong vai Tiểu

Bạn..........................................trong vai Tiều

Cùng sự  góp mặt của các bạn khác trong vai cô giáo và học sinh

Sau đây là nội dung câu chuyện:

 

(Phú ông và hai người hầu là Tiểu và Tiều  bước ra sân khấu, Tiều cầm  ô che nắng, Tiểu cầm quạt  quạt cho phú ông, Phú ông chống chiếc gậy)

Phú ông: - Aùi chà, thời tiết dạo này sao mà nóng nực thế  không biết? Hay là  lại  bị  ảnh hưởng của  en ni nô, en ni na gì đây; Nghe đồn ở bên Thái lan có trận sóng thần cuốn đi  mấy ngàn  mạng người. Cũng may hôm ấy mình  không không sang bên ấy , chứ không giờ này chắc là lũ cá được bữa no nê. Kể ra số mình cũng cao thật!

Ôâi , nóng quá,  chúng mày quạt mạnh vào  xem nào!

Tiểu: - Dạ, dạ! ( Rồi Quạt mạnh hơn)

Phú Ông: - Cũng may mà  mình thực hiện thành công việc ăn kiêng  để giảm béo nên long thể mới được hoành tráng như thế này.( Giơ tay lên khoe cơ bắp)

Chứ như mấy ông phú bên thôn Đông, thôn Đoài, không khéo giờ này bọn chúng đang ở trong lò hút mỡ  ấy chứ! Khiếp, nóng thế này có phải để giết người ta không? Trời ơi là trời!

( Bờm từ  bên kia đi ra, vừ a đi vưa ø hát)

Bờm: - Em sẽ là mùa xuân của mẹ. em sẽ là mầu nắng của cha...

( Cả bọn trố mắt nhìn theo Bờm, vẻ ngạc nhiên, thán phục)

Tiều: - Ông ơi! Thời tiết nóng như thiêu như đốt này mà có thằng vừa đi vừa hát. Chắc là trung tâm điều khiển thần kinh của nó có vấn đề đây? A!ø Hay là vì nó có cái quạt ấy? Oâi cái quạt thật sành điệu ông ơi! Có nó chắc ông con ta vơi bớt cơn nóng nực này. Chà, chảnh thật!

 Tiểu:A…Ù  cha..ø! Ai lạ gìø cái thằng Bờm chân đất mắt toét ở làng Nhô.  Nó đi đâu thế nhỉ? Ông ơi!  Cái quạt mo kia thật là hợp thời trang xuân- hè 2007. Như  Ông mà có nó thì  cái danh hiệu" Người đàn ông đích thực " của hãng dầu gội Ích ..xờ …men chắc chắn sẽ thuộâc về ông.

Phú ông: ( Gật gù đắc chí) - Hay...hay…hay lắm! Oâng giao cho hai chúng mày bằng mọi giá phải đổi được chiếc quạt kia nghe chưa?  Không làm được việc thì ông cho chúng mày về đi cày hết. Khẩn trương lên!

Tiểu, Tiều: - Vâng… ạ!!!

(Tiều đi lại phía Bờm, Phú ông  quay về phía  Tiểu)

Phú ông: - Ơ, cái thằng ranh này, mày định để ông chết nóng đấy hử ???

Tiểu: - Sao mà chết được. Chẳng phải ông bảo là cao số lắm mà?

Phú ông: Có quạt không thì bảo?

Tiểu: Dạ…dạ…dạ…!

 (Tiều rón rén tiến lại  phía Bờm, tỏ vẻ thân mật, dương oai)

Tiều: - Chào chú Bờm, chú em đang làm gì mà đứng một mình ở đây?

Bờm:-  Ơ… Anh Tiều! Bạn một thời bắt sâu đuổi bướm bên bờ ao nhà mình!  Ơ, sao anh  lại ở đây?

Tiều: -Ơ …quả mơ có múi! Vẫn nhận ra nhau hả? Chú coi anh có đẹp trai phong độ không? Cái quạt  mo coi bộ cũng được đấy nhỉ? Anh mượn quạt thử coi! ( Rồi giật lấy quạt)

Oâi ! Mát thật! Tuyệt cú mèo! Thảo nào nó vừa đi vừa hát

Này Bờm!  Nể tình huynh đệ  đổi nó cho ta nhé.

Bờm: - Đổi cấi quạt này ư?  Đổi gì? Đổi gì?

Tiều: (Quay sang phú ông)- Nó hỏi là đổi lấy cái gì ông ạ?

Phú ông: - Gì cũng được!

Tiều:(Quay sang bờm) – Anh đổi 1 Con xe máy a móc mới két được chứ?

Bờm: (Suy nghĩ một lát)- Người này điên sao? Đổi cái quạt mo lấy xe máy a móc mấy chục triệu đồng? Hay là hắn thử mình? Chắc là hắn thử mình đây? MÌnh chẳng dại.( rồi quay sang Tiều)

 - Ứ ừ! Bờm không đổi đâu, Bờm chưa đến tuổi để đi xe máy. Bờm sợ tai nạn giao thông lắm rồi! Tối qua chẳng phải có một vụ  tai nạn xe máy ở đầu làng lamø 1 người chết  hai người bị thương sao? Sợ lắm!

Tiều: ( Tiến về phía Phú ông)

-         Bẩm ông, con gạ nó lấy chiếc xe máy của ông mà nó còn làm cao bảo là chưa đến tuổi đi xe máy. Thằng này làm cao thật.

Phú ông: - Hừ! Thằng này đúng là Bờm, tao thấy tụi choai choai như nó bây giơ đi xe  máy đầy rẫy ngoài kia, Rồi lạng lách, đánh võng…Thế mà nó thì...

Ngày xưa đời ổng đời ông nhà ta chẳng phải đổi cho đời ổng đời ông nhà nó cái quạt như này chỉ bằng  nắm xôi hay sao? Chả lẽ chúng mày hết  cách rồi hả?

Tiểu:-  Á… à! Con vừa nghĩ ra  1 kế ông ơi! ( Rồi ghé  vào tai phú ông thì thầm )

Phú ông: ( Vỗ  đùi) – Hay! Hay lắm! Khẩn trương đi con nhé, Ta có thưởng đấy!

Tiểu: - Bờm …ơi! ( tỏ vẻ thân mật)- Anh thấy gần đây huyện ta phát triển rầm rộ các điểm In tơnet, chát, Wet cam hay la…ø Bếch khăm gì đấy. Chú mà đổi cho anh cái quạt này lấy một dàn vi tính hòa mạng  intơnet thì tha hồ mà tán gẫu khắp nơi trên thế giới này, lại còn game on lai và võ lâm truyền kì nữa. Mê hồn!!!

Bờm: (Đăm chiêu)   -Bếch khăm là cầu thủ của Man U cơ mà? Hắn nhầm rồi!

 Không, không đâu, anh không biết các phương tiện  thông tin đại chúng đang lên án mạnh mẽ những  loại hình ấy sao? Nguy hiểm hơn là nó  còn ảnh hưởng dến tính mạng, chẳng phải  có  một  thiếu niên  vì nghiền cái trò tiêu khiển này mà bị đột tử  àh? Bờm sợ chết bất đắc kì tử lắm.

Tiểu: - Ơ! Cái thằng ranh con  này?( Rồi chạy về phía Phú ông) Nó không chịu ông ạ!

Phú ông:- Chúng mày đúng là một lũ vô tích sự, mội cái việc cỏn con  thế mà không làm xong. ( Nghĩ một lát)

Hay là ta đổi cho nó một bộ đồ hàn quốc mốt mới nhất của tao mới tậu hôm sang Xơâ - un, cái bộ cánh mà mặc vào hở lưng lòi rốn ấy ông thấy bộ đấy đẹp đấy. Chúng mày xem ngoài kia đầy những cô cậu học trò mặc  cái áo  hở cả mạng sườn , tóc xanh tóc đỏ kia kìa! Tuổi như nó  bây giờ đua đòi ăn diện lắm!

Tiều: - Dạ! Ông đểû con ra tay!

-         Thế chú mày cứ vận mãi bộ đo ànhà quê  như anh hề mãi hả? Phọc ngưòi như chú  mặc đồ Hàn Quốc kèm theo  mái đầu bạch kim  mới mô đen! Đồng ý đổi nhá?

Bờm: -  Eo ơi! Hàn quốc với hàn xẻng . Bờm mà mặc bộ đồ ấy thì chắc là  chả giống con gì trong chuồng hết. Không đổi đâu!

( Cùng lúc, hai học sinh ôm cặp đi ra, mặc đồ đồng phục học sinh của trường)

-         Anh thấy chưa? Bạn của Bờm đang đi học đấy. NHìn  các bạn ấy  đẹp anh nhỉ?

Tiều: XÌ!...( rồi chạy lại phú ông)- Cũng chẳng được ông à!

Phú ông: - A! ta có kế này hay lắm!

( Tiến về phía Bờm)- Cậu Bờm đi lắc bao giờ chưa?

Bờm: Lắc là gì ạ?

Phú ông:  Lạc hậu thế? Lắc là như thế này này ( Làm cho Bờm coi)

Hôm trước,  chúng ta ra vũ trường lắc một đêm sướng lắm! Đây này,  Chỉ cần mấy cái viên thuốc nhỏ màu xanh đỏ tím vàng như thế này nếu ta Uống vào là lên tiên luôn nhóc ạ, khi ấy Thế giới bồng lai, Phật Tổ Như Lai, Tề Thiên Đại Thánh sẽ hiện ra trước mắt.

Tiều: - Phải đấy! Phải đấy! Đổi không?

Phú ông:  ( Đưa cho Tiểu, Tiều) Ta cho vài viên ? Tụi con uống rồi lắc cho nó xem cho nó trố mắt ra !

(Tiều và  Tiểu  uống thuốc và  bắt đầu lắc  và nhảy theo nhạc.)

Phú ông:  ( Đi lại phía Bờm)- Thấy món này co ùthích không Bờm? Giới thượng lưu như chúng ta đây mới có. Cậu đổi nhé?

Bờm: Ơ? Hay nhỉ? Mấy cái viên thuốc đỏ đỏ xanh xanh  mà có tác dụng kì lạ chưa kìa? Hay là mình đổi?.... Không! Không  ! Lắc nhiều như thế mệt và nóng lắm! Chẳng đổi!

Phú ông: Hừ! Thằng này đúng là người có bản lĩnh đâu phải như hai thằng bay . Ta đổi biết bao thứ đắt tiền chứ đâu phải đùa,  kể cả  chất kích thích mà nó cũng chẳng  thèm .

( Quay sang Bờm)- Thế bây giờ nhà ngươi thích cái gì để ta đổi?

Tiều: Ông ơi!  Con vừa nghĩ ra một kế !

Phú ông: Nói nhanh xem nào! 

Tiều: Ngày xưa ông  cho chúng con vào tròng như thế nào thì bây giờ cho nó  mắc bẫy như thế ấy. Cái món “một làn khói trắng ru đời vào quên lãng” ấy!

Phú ông: Phải rồi!  Tiến hành ngay! Chúng mày có mang lửa không?

Tiểu: Con có mang đây!

Phú ông: Ngồi xuống đây, mày bật  quẹt, để ta lấy thuốc. Còn mỗi tép này nữa thôi!

( Cả bọn ngồi chụm đầu vào nhau, đốt lửa và cùng  hít khói từ  tờ giấy bạc có ma túy)

Phú ông: Bờm ơi! Cậu có  ngửi thấy mùi  gì không?

Bờm: Mùi gì mà thơm thế? Giống mùi xôi của mẹ ta?

Phú ông: Mùi xôi đấy, lại đây ông cho! Nhanh lên!

Bờm: Xôi…Xôi! Cho bờm với!

(Bờm chạy nhanh đến chỗ  phú ông và đồ đệ; cuối cùng Bờm bị cuốn bởi mùi khói trắng ấy)

Phú ông: Ha! Ha! Ha! Cuối cùng thì  chú em cũng dính đòn chí mạng, Sập bãy của ta rồi! ha ha ha …Từ nay ngươi sẽ cần đến ta! Bay đâu! Chuồn!

( Một lúc sau, Bờm tỉnh dậy)

Bờm: Ơ! Cái gì mà làm mình lâng lâng thế nhỉ? Phú ông ơi! Phú ông ơi!( Rồi chạy  ra)

CẢNH II

(Cô giáo và  2 em học sinh  từ trong đi ra)

Cô giáo: Các em ạ! Trường ta vừa được chọn làm đơn vị đại diện của huyện xây dựng một  chương trình  sân khấu hóa để đi thi cấp tỉnh đấy! Cô đang suy nghĩ về kịch bản!

Học sinh: Kịch bản về chủ đề gì vậy cô?

Cô giáo: Chủ đề  phòng chống ma túy trong thanh thiếu nhi đấy!  ( Cô giáo trình bày thực trạng ma túy xâm nhập học đường hiện nay)

Học sinh:A! chúng em cũng dang tập một tiểu phẩm về chủ đề phòng chống ma túy. Cô xem kìa! ( chỉ cả nhóm đang tập) Chúng em diễn có đạt không cô?

Cô Giáo: (Cô giáo xem cả nhóm đang tập, gật đầu tỏ vẻ tâm đắc) Tốt lắm!

Học sinh: Thưa cô! chúng em đang  gấp rút hoàn thành  vở kịch nhưng  chưa có cách nào  giúp Bờm tìm ra lối thoát cô ạ!

Cô giáo: Các em yên tâm.

Đầu tiên, ta phải giảng giải cho Bờm hiểu rằng: Ma túy đang trở thành hiểm họa của cả nước, nó đang len lỏi vào các nhà trường. Sự phát triển nhanh chóng tệ nạn ma tuý trong trường học đang là nỗi lo lắng của của gia đình, của mọi người. Ma túy làm  cho con người mắc phải dễ sa vào vóng nghiện hút, hít, suy thoái nhân cách, từ đó làm tan nát hạnh phúc gia đình, gây ảnh hưởng lớn đến nền tảng kinh tế xã hội. Nghiêm trọng hơn , ma túy là một tác nhân chủ yếu thúc đây đại dịch HIV – AIDS ở nước ta, đe dọa làm hủy hoại cả giống nòi.

Thứ  hai, ta giúp Bờm bằng cách tư vấn cho bạn biết phòng tránh mọi sự cám dỗ, mua chuộc , lôi kéo của những kẻ xấu.Đồng thời, cùng hợp tác tích cực với các cơ quan chức năng , các cơ quan bảo vệ luật pháp đưa  những ông phú đểu giả và đồng bọn  vào vòng pháp luật của nhà nước

Học sinh: A! Chúng em hiểu rồi! Chúng em cám ơn cô!

Học sinh: Bờm ơi! ( cả nhóm chạy lại  phía cô giáo)

Cậu đừng sợ . Đã có chúng mình  đây. Chúng mình và các bạn sẽ giúp cậu lấy lại quạt mo để giữ mãi những  luồng gió mát mẻ  trong những trưa hè nóng nực.

Nhưng để làm được việc này chúng ta rất cần  sự đoàn kết, thống nhất của tất cả mọi người, chúng ta hãy cùng nói không: Không dùng ma túy, không tham gia sản xuất, vận chuyển, tàng trữ, buôn bán ma túy, không rủ rê lôi kéo, tổ chức cho người khác sử dụng ma túy.

Hãy cùng nói không với ma túy!

Các câu hỏi liên quan

0 phiếu
1 trả lời 972 lượt xem
Mik cần 1 kịch bản về phòng chống HIV/AIDS hài và sâu sắc 
đã hỏi 10 tháng 12, 2016 trong GD Công dân lớp 7 bởi Thùy Linh
+1 thích
1 trả lời 4.5k lượt xem
Viết kịch bản về tệ nạn xã hội cờ bạc.
đã hỏi 19 tháng 10, 2020 trong GD Công dân lớp 7 bởi ....
0 phiếu
0 câu trả lời 452 lượt xem
 Tổ mik chủng bị diễn một vỡ kịch có chủ đề là Tệ nạn xã hội ( nói xấu thầy cô trên mạng)  
đã hỏi 17 tháng 12, 2020 trong GD Công dân lớp 7 bởi Khách
0 phiếu
2 câu trả lời 606 lượt xem
0 phiếu
4 câu trả lời 1.2k lượt xem
đã hỏi 23 tháng 5, 2021 trong Khác bởi Zake Tiến sĩ (18.3k điểm)
+1 thích
1 trả lời 292 lượt xem
Vấn đề phòng chống tệ nạn xã hội được pháp luật nước ta quy định như thế nào
đã hỏi 6 tháng 7, 2020 trong GD Công dân lớp 8 bởi Nqoc_baka Phó giáo sư (34.6k điểm)
0 phiếu
1 trả lời 2.9k lượt xem
1.Khoan dung là gì?Biểu hiện 2.Hành vi trái ngược với yêu thương con người?Hậu quả? 3.Hành vi trái ngược với khoan dung?Hậu quả? 4.Cách thức rèn luyện đức tính đoàn kết,tương trợ?
đã hỏi 26 tháng 11, 2017 trong GD Công dân lớp 7 bởi annnguyenquynh Học sinh (172 điểm)
+1 thích
1 trả lời 1.1k lượt xem
Trong giờ ktra Toán, Nga và Mai ngồi cạnh nhau và cùng góp sức giải một bài toán khó. Khi trả bài cả hai bạn đều được điểm cao. Nga nói với Mai: Thế mới gọi là đoàn kết tương trợ a. Theo em quan điểm của Nga là đúng hay sai?Vì sao? b. Nếu em là Nga hoặc Mai em sẽ làm như thế nào?
đã hỏi 8 tháng 11, 2017 trong GD Công dân lớp 7 bởi lamducanh2005 Học sinh (400 điểm)
0 phiếu
0 câu trả lời 743 lượt xem
  Câu 1 :Viết 1 đoạn văn ngắn thể hiện bản thân em đã biết yêu thương con người qua hoạt động nhân đạo Câu 2 : "Chỉ có tính tự lập và tự trọng mới có thể nâng chúng ta lên trên những nhỏ nhen của cuộc sống và những bão táp của số phận" Em hiểu gì về câu danh ngôn trên ?
đã hỏi 3 tháng 11, 2017 trong GD Công dân lớp 7 bởi GDCD lớp 7 mình cần ngay bây giờ
0 phiếu
1 trả lời 351 lượt xem
Nêu nhiệm vụ và quyền hạn của Quốc hội, chính phủ. Nêu 1 số việc làm mà gia đình em đã làm tại cơ quan hành chính của xã, phường. Giúp mình với mai mình phải nạp cho cô rồi huhuu
đã hỏi 9 tháng 5, 2017 trong GD Công dân lớp 7 bởi jjangjjangmanboongboong

HOT 1 giờ qua

  1. trannhat900trannhat900

    52948 Điểm

  2. phamngoctienpy1987844phamngoctienpy1987844

    50728 Điểm

  3. vxh2k9850vxh2k9850

    35980 Điểm

  4. Nqoc_bakaNqoc_baka

    34614 Điểm

Phần thưởng hằng tháng
Hạng 1: 200.000 đồng
Hạng 2: 100.000 đồng
Hạng 3: 50.000 đồng
Hạng 4: 20.000 đồng
Phần thưởng bao gồm: mã giảm giá Shopee, Nhà Sách Phương Nam, thẻ cào cùng nhiều phần quà hấp dẫn khác sẽ dành cho những bạn tích cực nhất của tháng. Xem tại đây
Bảng xếp hạng cập nhật 30 phút một lần
...