Đề bài: Cảm nghĩ về tình mẹ.
“Đêm nay con ngủ giấc tròn
Mẹ là ngọn gió của con suốt đời.”
Trong cuộc đời này, có ai lại không được lớn lên trong vòng tay của mẹ, được nghe tiếng ru hời ầu ơ ngọt ngào, có ai lại không được chìm vào giấc mơ trong gió mát tay mẹ quạt mỗi trưa hè oi ả. Và trong cuộc đời này, có ai yêu con bằng mẹ, có ai suốt đời vì con giống mẹ, có ai sẵn sàng sẻ chia ngọt bùi cùng con như mẹ.Với em cũng vậy, mẹ là người quan tâm đến em nhất và cũng là người mà em yêu thương và mang ơn nhất trên đời này.
Mẹ năm nay đã gần bốn mươi tuổi rồi nhưng ai cũng nói mẹ già trước tuổi. Có lẽ vì gánh nặng cuộc đời chăng?Tuy thân hình mẹ không cân đối lắm nhưng chính nó đã tô đậm cho mẹ với vẻ đẹp của người mẹ hiền từ. Mẹ không cao lắm, có lẽ vì từ nhỏ mẹ không được ăn uống đầy đủ. Tuy vậy, mẹ lại sở hữu một khuôn mặt hình trái xoan với làn da trắng mà nhiều người ước mong. Năm tháng thời gian đã làm cho mái tóc đen óng mượt mà giờ đây đã bắt đầu điểm bạc. Nhưng thời gian không thể xóa được nét hiền dịu, phúc hậu trên khuôn mặt ấy. Đôi mắt mẹ đen láy thấm nhuần sự bao dung, trìu mến. Người ta thường nói: “Đôi mắt là cửa sổ tâm hồn” quả là không sai. Chỉ cần nhìn vào đôi mắt mẹ là em có thể đoán được những suy nghĩ trong mẹ. Nổi bật nhất trên gương mặt của mẹ chính là nụ cười. Khi cười nhìn mẹ tươi như hoa, đóa hoa hồng vừa nở sớm mai. Nụ cười đó như một thang thuốc bổ giúp em có thêm động lực sống. Đôi bàn tay mẹ tròn trịa, trắng trẻo đã nuôi nấng, dìu dắt em từ thưở em vừa lọt lòng. Đôi bàn tay ấy giờ đã khác xa rồi, nó đã chai sần đi rất nhiều. Nhìn ngắm đôi bàn tay đó mà em thấy thương mẹ nhiều lắm! Vì khi ngắm nó, em lại nhớ tới những sự vất vả của mẹ, mẹ đã phải vật lộn với công việc biết bao nhiêu để có thể kiếm miếng cơm manh áo cho gia đình em.
Mẹ em là một người phụ nữ rất cá tính. Thật vậy, mọi người đều bảo lần đầu tiên khi gặp mẹ là đã cảm thấy rõ cái cá tính trong mẹ rồi. Trong phòng mẹ, không biết là có bao nhiêu bộ váy mà mẹ sưu tập từ lúc còn trẻ. Các bộ váy mẹ chọn đều sở hữu những họa tiết độc đáo. Mẹ hay mặc chúng vào những buổi tiệc lớn hay vào các buổi đi chơi với bạn bè hoặc gia đình. Bố em bảo khi mẹ mới về nhà. Mẹ là một người tháo vát. Mọi việc nhà mẹ làm rất nhanh và chính xác. Mẹ em là một người yêu sự gọn gàng. Căn phòng của mẹ lúc nào cũng ngăn nắp. Những cuốn sách mẹ đọc đều được xếp gọn gang trên tủ sách. Những bộ quần áo đều được mẹ xếp gọn gàng. Đây là một trong những lý do em rất yêu mẹ của mình. Và cần phải học hỏi ở mẹ điều này.
Mẹ em rất quan tâm đến sức khỏe của mọi người trong gia đình vì thế mẹ luôn luôn kêu gọi mọi người cùng đi tập thể dục vào các buổi sáng sớm với mẹ để khỏe mạnh. Hằng ngày mẹ đều lên mạng đọc báo để cập nhật thông tin. Mẹ cũng là một đầu bếp đại tài. Mẹ được thừa hưởng từ tài nấu ăn của bà em. Vì thế, những món ăn bổ dưỡng qua đôi bàn tay mẹ trở thành những hình thù vui nhộn, ngộ nghĩnh và trông rất thơm ngon.
Trong công việc mẹ em tỏ ra say mê và có bản lĩnh lắm! Không phải ai mới vào vài năm cũng được tặng danh hiệu "kế toán giỏi" như mẹ. Nhìn mẹ sử dụng máy tính cứ như một nhạc sĩ đang chơi đàn dương cầm vậy. Mẹ có sự tập trung cao vào công việc, khi đã bắt tay vào sổ sách, giấy tờ em thấy mẹ chẳng hề rời ra, chẳng quan tâm gì tới mọi chuyện xung quanh, kể cả có người hỏi gì đó. Khi làm việc, mẹ thường đăm chiêu im lặng, nhất là trán cứ nhăn lại. Vậy mà ở ngoài đời, mẹ cười nói rất vui. Các cô bác ở cơ quan ai nấy cũng quý mến và thân thiết với mẹ. Mẹ thường nhận được sự giúp đỡ tận tình của mọi người, giống như mẹ không nề hà khi giúp đỡ người khác. Thật vậy, mẹ là một người quan tâm đến mọi người. Nếu như gia đình em gặp khó khăn gì thì mẹ sẽ hết lòng ra tay giúp đỡ. Đó là một trong những đức tính em rất thích.
Đức tính nổi bật của mẹ em là cần cù chịu khó, hết lòng vì gia đình. Tuy công việc thường xuyên bận bịu nhưng mẹ vẫn cố dành thời gian quan tâm săn sóc đến việc học hành của các con. Mẹ em ít lời, chỉ nói những câu nào đáng nói như nhắc nhở, uốn nắn khuyết điểm hay động viên, khen ngợi khi các con làm được điều tốt, điều hay.Mẹ dạy chúng em lòng tự trọng và tính tự lập. Có lần mẹ bảo: – Đã là người thì phải có ý chí, không được ngại khó ngại khổ. Càng khó càng phải làm bằng được.
Em quý nhất mẹ em ở thái độ tôn trọng mọi người, tôn trọng mọi người. Có việc gì không vừa ý, mẹ bình tĩnh phân tích chứ không la lối, chửi bới. Bởi thế nên dù tính mẹ nghiêm khắc mà vẫn dễ gần, từ gia đình đến hàng xóm láng giềng đều nể phục. Cứ nghe những lời mẹ nói, nhìn những việc mẹ làm, em học được rất nhiều điều hay, điều tốt. Mẹ thường bảo con cái lấy bố mẹ làm gương nên mẹ rất giữ gìn ý tứ.
Trong mắt mẹ không có ai là người xấu cả, ai mẹ cũng yêu quý và giúp đỡ hết lòng cả. Mẹ thường bảo: “Nhân chi sơ, tính bản thiện”. Hãy cố tìm thấy điều đó trong mỗi người, chỉ có vậy trái tim mình mới thấy hạnh phúc và cuộc đời này mới đáng vì nó mà ta sống hết mình. Đây lại mà một điểm mà em luôn luôn xúc động và hãnh diện vì có mẹ ở trên đời. Trái tim mẹ tràn đầy lòng vị tha, sự nhân hậu vô bờ bến. Bố vẫn nói: "Mẹ con có tấm lòng như một bà tiên hiền hậu".
Khi có ai trong gia đình bị ốm, mẹ chăm sóc rất tận tình. Mẹ thức cả đêm để canh chừng giấc ngủ cho người ốm, dù người đó là em gái em, ba em hay là em đi nữa, mẹ vẫn tỉ mỉ cặn kẽ dù chỉ là việc nhỏ.
Kỉ niệm sâu sắc nhất là lần em bị lạc năm em năm tuổi.Buổi sáng khi thấy mẹ đi chợ, em một mực đòi theo nhưng mẹ lại không cho. Đợi lúc mẹ đi em liền ra khỏi nhà và đi theo mẹ. Nhưng khi đi tới quầy cá vàng thì em lại không để tâm tới mẹ và bị lạc mất. Thật may là em gặp được chù công an chứ nếu không em không biết mình có thể về nhà được không. Về đến nhà, tưởng rằng sẽ bị một trận đòn nhớ đời nhưng không. Mẹ chỉ cười và giải thích cho em tác hại của việc không nghe lời, em ân hận lắm! và em đã hứa sẽ không bao giờ làm như vậy nữa. Qua sự việc đó em càng thấy mẹ là người có tấm lòng bao dung và luôn biết thứ tha. Dù lỗi lầm có như thế nào mẹ luôn có thể sẵn sang bỏ qua. Thật là một đức tính đáng quý và đáng noi theo.
Mẹ là người không thể thiếu được trong gia đình em. Mẹ lo cho cha con em từng miếng ăn đến giấc ngủ. Mẹ như cô Tấm với một mâm cơm ngon lành, sạch sẽ vừa ý mọi người vào hững bữa ăn. Lúc vui đùa, mẹ như một diễn viên vậy, kể chuyện thì có duyên, gây cười thì rất khéo, mà xử án thì công bằng hợp lí. Dù ai có nói gì, em vẫn thấy mẹ tuyệt vời vô cùng. Chắc chắn điều đó sẽ làm cho em vui sướng và tự hào bởi mẹ mình!
Mẹ còn là một chỗ dựa tinh thần vững chắc vào những lúc em buồn. Hình ảnh người mẹ luôn hoạt bát giờ như người bạn thân thiết đang lắng nghe, thấu hiểu em của em. Thật vậy mẹ chính là người bạn thân thiết và gắn bó nhất. Chính mẹ đã làm cho em có thể giải toản những nỗi bực tức sâu kín trong tâm hồn em, làm cho em cảm thấy phóng khoáng, vui tươi. Em cám ơn mẹ nhiều. Đối với em, mẹ là người phụ nữ tuyệt vời nhất.
Khi em lớn lên, mẹ sẽ vất vả hơn, mẹ sẽ phải dạy cho em nhiều thứ để em trưởng thành hơn và hoàn thiện mình hơn. Mẹ dạy con đọc thật rõ ràng, viết sao cho thật thẳng hàng vì người ta nói “nét chữ nết người”. Mẹ dạy con sắp xếp sách vở, quần áo gọn gàng ngăn nắp để khi cần sẽ tìm thấy ngay. Mẹ dạy con phải đi đứng và nói chuyện với người lớn tuổi như thế nào cho đúng lễ nghĩa.
Nếu như trên cuộc đời này không có mẹ. Em sẽ rất buồn và cô đơn vì thiếu đi sự yêu thương, chăm sóc. Thiếu đi người bạn thân thiết nhất, thiếu những bữa cơm ngon lành, thiếu đi nụ cười rạng rỡ của mẹ. Và quan trọng nhất là em sẽ thiếu đi sự dạy dỗ ân cần của mẹ.Thật cảm thương cho những người thiếu vắng mẹ trên đời.
Mẹ à! Con thực sự rất biết ơn những công lao của mẹ. Những gì con có được ngày hôm nay đều là do công sức của mẹ nuôi dạy. Tình nghĩa của mẹ con biết sẽ không thể nào báo đáp, nhờ có mẹ mà con của mẹ đã thực sự trưởng thành và đang là một người công dân tốt của gia đình, trường lớp và của xã hội. Con sẽ luôn cố gắng học tập thật tốt để mẹ cảm thấy yên tâm. Và con sẽ luôn cố gắng để hoàn thiện mình để trở thành người tuyệt vời như mẹ! Con cảm ơn những điều tốt đẹp nhất mẹ đã dành cho con, trên chặng đường con đang đi con rất cần có mẹ ở bên cạnh.c