Nhiều người và những bằng chứng khảo cổ học cho rằng việc đeo trang sức từ xưa đã góp phần làm nên con người chúng ta ngày nay.Đối với các nhà khảo cổ, việc tìm thấy đồ trang sức trên cơ thể là thứ gần gũi nhất để hiểu được tư tưởng thời cổ đại. Sự xuất hiện lần đầu tiên của chúng trong ghi chép khảo cổ sẽ nói với chúng ta rằng, khi nào suy nghĩ của con người trở nên đủ phức tạp để nhận thức được các đặc tính cá nhân.
Ban đầu con người sống thành những nhóm nhỏ rải rác khắp Trái Đất. Mọi người đều quen biết lẫn nhau, và việc tương tác với những người lạ là điều rất hiếm hoi.Tuy nhiên khi dân số phát triển lên, xã hội trở nên phức tạp hơn và không phải ai chúng ta cũng quen biết. Điều đó nghĩa là chúng ta cần nói với người khác rằng mình là ai.
Vì vậy chúng ta bắt đầu leo lên những thứ nhất định để gửi đi thông điệp về bản thân cá nhân mỗi chúng ta (sự hiện diện, tình trạng hôn nhân, người lãnh đạo, người chữa bệnh) và các nhóm liên kết với mình.
Việc sử dụng các đồ trang trí cơ thể này cho phép con người tiếp tục mở rộng cộng đồng của mình, dẫn tới các hành vi và suy nghĩ phức tạp hơn nữa.Bởi vì đồ trang sức gắn chặt với việc giao tiếp, các nhà khảo cổ có thể lần theo không chỉ sự phát triển tâm trí của chúng ta, mà còn sự phát triển của xã hội.
Đối với chúng ta, càng có nhiều đồ trang sức được các nhà khảo cổ tìm thấy, nó càng chỉ ra nhiều tương tác hơn. Việc trao đổi đồ trang sức cho ta thấy rằng ai đang nói với ai, và những loại trang sức mới cũng phản ánh sự thay đổi của hoàn cảnh.
Tất cả các đồ trang sức đều có giá trị bởi vì nó nói với chúng ta điều gì đó về người đang đeo nó.Quá trình con người đồng thuận với nhau rằng, một thứ gì đó có thể đại diện cho một điều hoàn toàn khác, là yếu tố đã làm nên con người chúng ta. Và đồ trang sức đã là trung tâm của yếu tố này trong hàng trăm nghìn năm qua.