Có một tình cảm vô cùng thiêng liền mang tên "chị gái". Nhắc đến chị gái có lẽ đã qua quen thuộc đối với tôi, bởi chỉnh chị là người yêu thương, quan tâm tôi nhất sau mẹ.
Chị tôi tên Thảo, là con cả trong gia đình nên chị lúc nào cũng bận rộn không khác gì mẹ. Chị tôi có thân hình nhỏ nhắn, nước da hồng hào, mịn màng làm tô thêm nét dịu dàng, thuỳ mị của chị. Đôi mắt long lanh, đen huyền, đặc biệt hơn là đôi mắt chị là đôi mắt biết nói, biết lắng nghe. đôi môi hình trái tim lúc nào cũng he hé cười mặc dù lúc nào cũng bận rộn.
Hồi nhỏ, tôi và chị chẳng ưa gì nhau cho đến bây giờ. Chỉ cần muốn làm một việc gì thôi là đã sợ lắm rồi do chị cứ la mắng toi hoài, không hiểu vì sao lại vậy nên tôi không thích chị lắm. Tôi còn nhớ, hễ mẹ tôi bước ra khỏi nhà là "trận chiến" giữa tôi và chị bắt đầu. Điều tôi thắc mắc nhất chính là tạo sao lại như thế? Là do chị và tôi không hiểu ý nhau? Hay do chị không hài lòng về đứa em gái này? Hay lại là do chính tôi làm sai chăng? Một câu hỏi luôn ẩm hiện trong đầu tôi khi còn bé. Phải nói rằng giữa tôi và chị luôn có một cái gì gọi là "ranh giới" vậy. Có lẽ chỉ cần bước qua cái "ranh giới" đó là xem như náo loạn cả "hai nước"láng giềng.
Tôi còn nhớ như in một chuyện mà tôi rất hối hận đó là khi mẹ toi vắng nhà, chỉ vì tôi giành cái đầu mót tivi với chị nên hai chị em đã gây lộn với nhau. Trong một lần quá tức giận nên tôi đã ném luôn cả cái đầu mót vào người chị nhưng không may lại trúng vào đầu khiến chị toi như người mất hồn. Thế mà lúc đó tôi còn cười xem như thỏa mãn lắm mà không biết chị tôi phải chịu sự đau đớn, tổn thương lớn như thế nào. Đến bây giờ tôi mới ngẫm lại được lỗi lầm lớn nhất trong cuộc đời tôi khi còn chị bên cạnh.
Bây giờ chị đã len đại học rồi. Mọi việc trong nhà đều một tay mẹ gánh vác. Mười năm trôi qua thật quá ngắn ngủi để tôi có thể nói lời "xin lỗi" và "cám ơn" doi với chị. Chị đi học xa nhà, gia đình như mất đi một niềm vui, hạnh phúc nào đó. Mọi vật trong nhà, cho nao cũng thiếu vắng bóng chị. Cái bàn chị hay ngồi học bài, chiếc ghế nhỏ nhỏ chị thường ngồi lặt rau,... Thiếu chị, mọi vật như buồn hẳn đi....
Chị thân thương!
Điều em muốn bày tỏ với chị không thể nào tóm gọn trong bài bài văn như này được. Nhưng dù sao nó cũng bày tỏ một phần nào đó gửi đến chị.
Ôi! Chị yêu của em! Chị học địa học rồi, chị phải phấn đấu lên, cố gắng lên. Vì học tập, vì tương lai, vì gia đình và cả em nữa.
Em mong chị sẽ thấu hết những cảm xúc mà em muốn nói. Thật sự cám ơn cuộc đòiw đã cho toi có một người chị tuyệt vời như thế. Cám ơn, cám ơn rất nhiều... Người chị thân thương