Chôn Dế Choắt xong, tôi đứng lặng hồi lâu trước nắm mồ của người bạn xấu số. Nước mắt tôi cứ trào ra. Tôi vừa cảm thương bạn vừa thấy hối hận. Chỉ tại tôi có thói trêu ghẹo bậy bạ cho nên chị Cốc mới mổ Dế Choắt đến chết. Nếu tôi không chọc chị Cốc thì Dế Choắt đâu phải chết thảm thương thế này. Nếu tôi không chạy trốn thì hay biết mấy bởi vì người có lỗi là tôi đâu phải là của Dế Choắt. Trời ơi ! Sao mà tôi sai trái thế. Tôi nhớ lại lời khuyên của Dế Choắt trước khi khi chết và tự hứa rằng từ nay trở về sau tôi sẽ không trêu chọc bất cứ ai nữa vì điều đó sẽ có ngày mang vạ vào mình.
Chúc bạn học tốt!!!