Chào mừng bạn đến với Selfomy Hỏi Đáp, hãy Hỏi bài tập hoặc Tham gia ngay
0 phiếu
383 lượt xem
Nightcore Music trong Ngữ văn lớp 7 bởi Thần đồng (803 điểm)
Kể lại kỉ niệm ngày đầu tiên đi học

 

5 Trả lời

+1 thích
ngố ngây ngô bởi Thạc sĩ (8.4k điểm)
được bầu chọn là câu hỏi hay nhất bởi
 
Hay nhất
“Ngày đầu tiên đi học, mẹ dắt em tới trường, em vừa đi vừa khóc. Mẹ dỗ dành yêu thương,...” Đó là những cảm xúc đầu tiên của tôi khi chuẩn bị vào lớp một. Khi tôi ngân nga bài hát này thì lòng tôi lại nhớ đến những kỉ niệm đẹp của ngày đầu tiên đi học.

Nhớ lại lúc ấy, cái thuở tôi còn bé xíu cùng mẹ bước chân vào một ngôi trường tiếu học rộng thênh thang. Khi mới vừa bước chân vào trường thì tôi nắm lấy tay mẹ tôi thật chặt chứ không như những lúc ở nhà; đi đâu cùng được và cũng chẳng sợ gi. Có lẽ vì tôi đã quá quen với từng con hèm nhỏ ở nhà tôi nên tôi chẳng sợ gì cả, tôi chạy bỏ mẹ lại thật xa. Vậy mà lúc ấy tôi lại chẳng dám  rời khỏi mẹ dù chỉ một bước. Giờ học bắt đầu, cồng trường đóng lại, tôi bơ vơ trong lớp nhìn ra ngoài cổng xem còn có mẹ không. Tôi như ở một thế giới hoàn toàn khác khi tôi vừa chia tay mẹ. Lúc đó tôi chẳng biết phải làm gì chỉ biết đứng đỏ mà khóc. Và rồi, cô đến bên tôi, cô nắm lấy tay tôi và cô nói ràng: “Đừng sợ, có cô đây” Tôi nghe cô nói, lời nói thật ngọt ngào và dịu dàng biết bao. Tôi cứ ngỡ cô là người mẹ thứ hai của tôi, che chở, quan tâm, chăm sóc và dạy dỗ tôi. Tôi lúc ấy không còn đi chơi như ngày trước nữa mà tôi đã đi học.

Ngày đầu đi học thật khó, tôi chẳng biết gì cả. Tôi chẳng biết cầm bút, chẳng biết sách vở là gì nhưng điều đó chẳng khó gì khi có cô bên cạnh tôi. Cô đã chỉ tôi cách cầm bút, tập cho tôi viết chữ. Và rồi ba tiếng trống trường vang lên, báo hiệu giờ về đã đến. Những bạn khác thì được ba mẹ đón về nhà. Cô cũng về nhà, chỉ còn lại một mình tôi - cậu học trò lớp một cô đơn trong căn phòng lạnh lẽo. Tôi đã khóc, khóc rất to rồi đột nhiên có ai đó khẽ đặt tay lên vai tôi và nói: “Mình về nhà thôi con”, lúc đó  tôi mới nhận ra là mẹ đã ở bên tôi.

Ôi! Sao tôi thương đến thế, sao tôi nhớ đến thế. Cái ngày đầu tiên đi học của tôi. Cái ngày mà tôi có nhiều ki niệm nhất trong tuổi thơ của mình.
trucanhnguyen bởi Tiến sĩ (26.1k điểm)
Sure????????
ngố ngây ngô bởi Thạc sĩ (8.4k điểm)
not                  :D
+1 thích
Lê Văn Hoàng Tấn bởi Thạc sĩ (8.0k điểm)

Bài làm

Tuổi thơ ấu – ba tiếng cất lên nghe sao mà ngọt ngào, êm dịu đến thế. Đúng vậy, trong cuộc đời mỗi con người tuổi thơ ấu với những năm tháng được cắp sách đến trường luôn là quãng thời gian tươi đẹp và đáng trân trọng nhất. Với tôi cũng vậy, tôi lưu giữ trong lòng, cho riêng mình bao kỉ niệm về quãng thời niên thiếu thân thương. Như ngày hôm nay, đúng vào khai giảng. Trong tôi lại rạo rực mê say về những kỉ niệm buổi đầu đi học.

“Ngày đầu tiên tiên đi học, mẹ dắt tay đến trường, em vừa đi vừa khóc, mẹ dỗ dành yêu thương, ngày đầu như thế đo, cô giáo như mẹ hiền, em bây giờ cứ ngỡ, cô giáo là cô tiên”. Và cứ như vậy, ngày đầu tiên đi học của tôi đã trôi qua 9 năm rồi. Tuy nhiên, những kí ức về ngày đầu tiên ấy mãi mãi hiện hữu trong tâm trí tôi về những điều tốt đẹp, những trải nghiệm tuyệt vời mà tôi được trải qua trong buổi sáng ngày khai trường đó.

Tôi nhớ như in quang cảnh ngày hôm đó, bầu trời mùa thu cao trong, có chút nắng vàng nhưng không hề gắt. Chim chóc hót líu lo khiến tấm trạng mọi người cũng phấn chấn rất nhiều. Tôi đã háo hức ngóng chờ rất lâu cho ngày khai giảng hôm đó. Trường mầm non của chúng tôi với các cô giáo đã giới thiệu qua cho chúng tôi về ngôi trường cấp 1 chúng tôi sẽ theo học trong năm năm tới, các cô còn động viên chúng tôi rất nhiều, chúng tôi còn chuẩn bị cả tiết mục văn nghệ để biểu diễn ra mắt trong lễ khai giảng của năm học mới đó. Không khí rộn ràng phấn khởi vô cùng. Tôi đã được mẹ sắm cho rất nhiều đồ mới. Có chiếc cặp sách mới, nhiều sách vở và đồ dùng học tập.

Ngày đầu tiên đi học, tôi được mẹ hộ tống đến trường, xung quang tôi cũng có rất nhiều người bạn giống tôi vậy, cũng đến nơi đây với tư cách là một người học trò mới, cũng được mẹ đưa đến trường và cũng chung những niềm bỡ ngỡ, lo lắng, bồi hồi. Tuy nhiên, không như các bạn khác, khá rụt rè và có thái độ lo lắng ra mặt, nhất là các bạn nữ, cứ đứng nép vào trong lòng mẹ. Tôi thì không hề, cũng có chút hồi hộp nhưng hơn thế, đó là tôi thấy háo hức, mong chờ rất nhiều.

Lần đầu tiên trong đời tôi được đi xa như thế, thật vậy, cho dù ngôi trường cấp 1 của tôi là trường xã và nó cũng chỉ là được xây dựng trên một ngôi làng khác với làng tôi nhưng từ thuở bé đến giờ tôi rất hiếm khi đươc đi xa, điều đó khiến tôi thích thú vô cùng. Tôi còn thấy bất ngờ hơn khi cảnh tượng về ngôi trường dần dần được mở rộng, ngôi trường to đẹp vô cùng. Các lớp học, phòng học to, sáng, đầy đủ thiết bị. Sân trường rộng, thoáng đãng. Cây cối xum xuê tỏa bóng mát, ngôi trường còn được trang trí bởi rất nhiều loài hoa, nào hồng, nào huệ, nào lan…tỏa ngát hương thơm và đủ loại sắc màu khiến ngôi trường càng thêm rực rỡ. Hình ảnh các anh chị lớp trên nô đùa tung tăng vui vẻ càng khiến tôi cảm thấy phấn khích, càng khiến tôi mong muốn được sớm hòa nhập cùng mọi người tại nơi này

Chúng tôi nhanh chóng được đưa về lớp của mình. Chúng tôi được trò chuyện với cô giáo chủ nhiệm, có những người bạn quen thuộc từ thuở mẫu giáo, nhưng cũng có những người bạn mới và chúng tôi được cô giáo tạo điều kiện để giao lưu, làm quen với nhau. Điều đó khiến chúng tôi có khí thế hơn rất nhiều.

0 phiếu
Letram bởi Cử nhân (5.0k điểm)

Ngày đầu tiên khai trường, đó là cái ngày mà chắc hẳn không ai trong chúng ta có thể quên được. Cái ngày ấy đã đánh dấu sự kiện mỗi chúng ta bước vào con đường học tập. Năm nay tôi đã lên lớp 8, đã quá quen với không khí học đường, nhưng chợt nhìn thấy những em học sinh lớp một nắm tay bố mẹ dẫn đến trường, làm tôi thêm bồi hồi, xao xuyến và nhớ lại những kỉ niệm ngây thơ, bé bỏng của một cậu bé chập chững bước vào cổng trường trong bàn tay đầy tình thương của mẹ tôi.

Ngày ấy là cái ngày mà tôi sẽ không bao giờ quên. Đó là một buổi sáng cuối thu êm đềm, bầu trời cao trong xanh có ánh nắng vàng tươi. Mùa thu thật đặc biệt nó dịu ngọt và nhẹ nhàng là thời điểm khiến cho người ta dễ nhớ. Phải chăng đây chính là lí do để mùa thu là mùa tựu trường? Tôi nao nao trong lòng những tưởng tượng ngây thơ với tâm trạng một đứa trẻ sắp đối diện với một sự kiện quan trọng. Hôm nay mẹ sẽ là người đưa tôi đến trường. Trên đường đi học, tôi thấy có rất nhiều các bạn học sinh cùng các bậc phụ huynh. Tôi để ý thấy từng nét mặt lo lắng trên mặt họ, trong đó có cả mấy đứa thường đi chơi với tôi, cùng với sự chu đáo của người lớn giống như mẹ tôi vậy. Điều đó càng làm tôi hiểu thêm về tầm quan trọng của ngày này, nhưng cũng chính vì đó mà khiến tôi càng thêm bận tâm. Tâm hồn tôi bấy giờ nặng trĩu nhưng rồi lại nhẹ nhàng như những cánh hoa tươi rực rỡ trong nắng mai cùng làn gió nhè nhẹ thổi qua, xoa dịu đi cái bồi hồi của tâm trạng.

Ô kìa, kia có phải là trường học, nơi mà tôi sẽ đến. Tôi lờ mờ nhận ra như vậy vì thấy nó khang trang và to lớn hơn bất cứ cái nhà nào mà tôi từng gặp. Mẹ xoa đầu tôi, nhẹ nhàng nói: “Con yêu, trường học của con đây rồi”. Tâm trạng tôi mỗi lúc thay đổi. Bây giờ tôi không còn cảm thấy quá sợ nữa nhưng không hiểu sao chân tôi cứ díu lại. Dù vậy nhưng tôi vẫn cố nhảy theo những bước chân của mẹ. Đi được một đoạn thì ngôi trường đã hiện rõ trước mắt. Trước mặt tôi là một cái cổng trường to lớn với những dòng chữ được trang trí với nhiều màu sắc. Xung quanh đó là hàng trăm các bạn học sinh khác cùng với biết bao tâm trạng, suy nghĩ. Bạn thì níu chân mẹ, người thì mếu máo. Chợt có tiếng khóc òa sau lưng tôi, tôi liền chạy lại úp mặt vào mẹ và cũng nghẹn ngào khó tả. Nước mắt tôi đã dưng dưng đến tận cổ họng. Mẹ an ủi tôi cùng những lời nói ngọt ngào, làm tôi lấy lại can đảm lau nhẹ nước mắt và mồ hôi, đứng thẳng người. Cùng lúc đó, có một cô giáo đi lại phía tôi. Tôi ngơ ngác nhìn thì cô nhẹ nhàng cất tiếng nói: “Chị cho cháu vào lớp đi. Đó là lớp của em” Giọng nói ấm ấm, thanh thanh mà ngọt ngào của cô đã khiến tôi không còn cảm giác sợ hãi nữa.

Bỗng có hồi trống cái vang lên làm tôi giật nảy mình ôm chầm lấy cô giáo. Cô giáo cười, xoa đầu tôi bảo: “Đấy là tiếng trống trường. Trống báo đã đến giờ tập trung rồi”. À, thế ra đấy là tiếng trống trường. Từ trước tôi vẫn chỉ nghe tiếng trống cơm bung bung nhỏ bé của những đêm rằm Trung thu nào đã được nghe tiếng trống trường bao giờ. Sáng ấy, lần đầu tiên tiếng trống trường dội vào lòng tôi – tiếng trống rộn ràng, giục giã, nao nức khiến tim tôi cũng muốn nhảy nhót và lòng tôi hồi hộp muốn khóc lên. Tiếng trống đầu đời đi học ấy – ai ngờ sẽ là nguồn cảm xúc đi theo tôi suốt cuộc đời học tập. Rồi chúng tôi xếp hàng trước lá cờ đỏ sao vàng.

Sau khi chào cờ xong các lớp xếp thành các hàng theo cô giáo vào lớp. Cô giáo bắt đầu giới thiệu về từng bạn. Các bạn đã hết bỡ ngỡ, bắt đầu đùa nghịch và làm quen với nhau. Bàn ghế thơm mùi gỗ mới, bảng đen, bục giảng, cô giáo, ảnh Bác Hồ... tất cả đều làm tôi tò mò, háo hức. Người bạn ngồi cạnh tôi béo tròn nhưng trắng trẻo và có nụ cười tươi làm quen với tôi. Bạn khoe đã đọc được mấy chữ cô giáo ghi trên bảng. Chúng tôi líu lo nói chuyện được một lúc thì giờ học đã bắt đầu. Cô dặn dò và đi kiểm tra sách vở, dạy cách cầm bút cho cả lớp. Giọng nói cô trầm ấm và khỏe khoắn làm tôi tin tưởng. Rất tự nhiên, tôi cảm thấy gắn bó với lớp mới. Nắng ghé qua cửa lớp xem chúng tôi học. Những tia nắng ấm như trong truyện cổ tích bà kể hàng đêm.

Với tôi, nếu không có ngày khai trường đầu tiên đi học chữ – phút đầu tiên được “thưa cô giáo”, lần đầu tiên nghe tiếng trống trường và đứng dưới lá cờ tổ quốc hát quốc ca ấy… tôi sẽ có gì sâu sắc với mái trường và tuổi thơ nhỉ? Tâm hồn tôi sẽ nghèo đi biết chừng nào. Những kỷ niệm đẹp đẽ trong ngày khai trường đầu tiên ấy đã góp phần bồi đắp nên tâm hồn thơ của tôi đấy thơ ơi!

Sưu tầm

0 phiếu
phuongchun2692006 bởi Học sinh (10 điểm)

Ngày khai trường để vào lớp Một là ngày có dấu ấn sâu đậm nhất trong tâm hồn của mỗi con người, điều đó rất đúng. Bỗng nhiên câu nói đó làm em nhớ lại ngày khai trường đầu tiên của em - Ngày đầu tiên em vào lớp Một. Hôm đó, em cùng mẹ đi đến trường để chuẩn bị cho lễ khai giảng. Lúc cùng mẹ chuẩn bị vào trường, em cứ ngỡ là mẹ sẽ theo em vào trường, cùng dự lễ với em, nhưng hóa ra không phải, mẹ nhẹ nhàng đẩy em vào trường. Em đứng đó hoảng hốt nhìn cánh cổng trường đang từ từ khép lại và mẹ đứng đằng sau cánh cổng như đứng bên ngoài cái thế giới mà em vừa bước vào. Em hoảng hốt, lo sợ và khóc òa lên. Đúng lúc đó, một cô giáo đã vội bước tới dỗ cho em nín khóc, em nín khóc và tiếp tục dự lễn cùng với các bạn. Từ ngày hôm đó, trong lòng em luôn luôn có kỉ niệm ngày khai trường đầu tiên ấy - Ngày mà em mãi khắc ghi trong tim như một hồi ức tuyệt đẹp, một hồi ức tuyệt đẹp của tuổi thơ

 

0 phiếu
My life not easy bởi Cử nhân (3.7k điểm)
Hàng năm cứ đến ngày khai trường, lòng tôi lại nao nao đến khó tả. Cái cảm giác bâng khuâng đến xao xuyến - và ngày này đã trở thành kỷ niệm khó phai trong ký ức của tuổi thơ tôi... Vài hôm trước ngày khai giảng, ba mẹ tôi hối hả mua cho anh em chúng tôi từng cái áo, cái quần, đôi dép... đến cái nón, cây viết và cẩn thận bao bìa, dán nhãn cho anh em tôi từng quyển tập, quyển sách. Cả đêm, ba mẹ vẫn không ngủ để chuẩn bị chu đáo mọi thứ cho chúng tôi ngày mai đến trường. Hẳn là để chúng tôi có được niềm vui ngày tựu trường, gánh nặng trên vai của ba mẹ đã phải nhiều hơn, nhưng tôi vẫn cảm nhận được niềm hạnh phúc tràn đầy trong mắt của ba mẹ. Trời vừa rạng sáng, tôi đã vội vàng mặc quần áo mới, mang đôi giày "ba-ta" trắng tinh vào và đứng soi trước gương. Tôi khẽ mỉm cười sung sướng: "Ừ, giờ thì mình đã là học sinh cấp ba rồi nhé!". Rồi tôi đạp xe nhanh chóng đến trường với niềm vui hớn hở: sắp gặp bạn bè và thầy cô mới... Hàng cây quen thuộc bên đường ngày nào, giờ sao khác quá. Có lẽ chúng cũng rạo rực như chúng tôi. Những hạt sương tối qua vẫn còn lấm tấm trên lá, đang long lanh dưới nắng mai vàng rỡ, vô cùng ngoạn mục. Dường như mọi vật đều tràn đầy sức sống. Bước chân vào ngôi trường cấp ba, tất cả mọi thứ đều lạ lẫm, bỡ ngỡ đối với tôi. Ngôi trường mới này có khuôn viên lớn hơn, cây cỏ và hoa kiểng nhiều hơn so với trường cũ của tôi. Nhiều phòng học dài cứ nối tiếp nhau... Tôi ngơ ngác kiếm tìm lớp học của mình, bước đi tới lui liên tục làm trán ướt đẫm cả mồ hôi. Tôi cố đảo mắt xung quanh để tìm một đứa bạn cũ nhưng cũng đành thất vọng. Tất cả đều là bạn mới, lạ lẫm. Ai cũng trang phục chỉnh tề, tươm tất từ đầu tóc, mặt mũi đến giày dép. Mọi thứ đều sạch sẽ, mới tinh. Dường như các bạn đều muốn khám phá tất cả những cái còn bỡ ngỡ xung quanh mình, với tâm trạng hớn hở và rạo rực. Thỉnh thoảng, tôi nhìn thấy có vài anh chị năm trước đang tụm năm, tụm bảy trò chuyện ríu rít. Các anh chị trông có vẻ tự tin hơn so với chúng tôi. Họ bắt chuyện và hướng dẫn tận tình cho chúng tôi biết chỗ của căn tin, thư viện, nhà sách, giới thiệu cho chúng tôi biết sơ nét về từng giáo viên sẽ dạy mình... Chúng tôi cứ ngơ ngác lắng nghe hướng dẫn của các anh chị. Tiếng kẻng vang lên, báo hiệu giờ vô lớp, khác với tiếng trống quen thuộc của trường cấp hai ngày nào. Chúng tôi nhanh chóng xếp hàng và chờ giáo viên chủ nhiệm xuống lớp. Tâm trạng bạn nào cũng náo nức và hồi hộp. Bỗng tôi nghe có tiếng hỏi thăm quen thuộc và thân thương: "Bạn tên gì? Nhà ở đâu? Năm rồi học trường nào vậy...?" Nhiều năm trôi qua nhưng những cảm xúc về ngày khai giảng đối với tôi khó có thể diễn tả hết, nó đã in sâu vào con tim của tôi từ bao giờ. Và mỗi năm cứ đến ngày này là lòng tôi lại dâng lên những cảm xúc da diết đến không nguôi...  

 

Không có câu hỏi liên quan nào được tìm thấy

HOT 1 giờ qua

  1. trannhat900trannhat900

    52948 Điểm

  2. phamngoctienpy1987844phamngoctienpy1987844

    50728 Điểm

  3. vxh2k9850vxh2k9850

    35980 Điểm

  4. Nqoc_bakaNqoc_baka

    34614 Điểm

Phần thưởng hằng tháng
Hạng 1: 200.000 đồng
Hạng 2: 100.000 đồng
Hạng 3: 50.000 đồng
Hạng 4: 20.000 đồng
Phần thưởng bao gồm: mã giảm giá Shopee, Nhà Sách Phương Nam, thẻ cào cùng nhiều phần quà hấp dẫn khác sẽ dành cho những bạn tích cực nhất của tháng. Xem tại đây
Bảng xếp hạng cập nhật 30 phút một lần
...