Đất nước Việt Nam - đất nước của những câu hát ru ngọt ngào, đất nước của cánh cò trắng bay, đất nước của bàn tay mẹ tảo tần quà bao năm tháng… và từ trong cái nguồn mạch dạt dào ấy, người phụ là đề tài chưa bao giờ vơi cạn trong nguồn cầm hứng của người nghệ sĩ, qua nhiều thời đại khác nhau. Hình ảnh người phụ nữ Việt Nam hiện diện ở nhiều vị trí trong cuộc đời và đã để lại nhiều hình ảnh bóng sắc trong văn thơ hiện đại. Nhưng thật đáng tiếc thay, trong xã hội phong kiến, người phụ nữ lại phải chịu một số phận đầy bị kịch và đáng thương. Ta bắt gặp những người phụ nữ phải chịu kiếp chồng chung, không được quyền mưu cầu hạnh phúc riêng cho mình qua các bài thơ của thi sĩ Hồ Xuân Hương:
"Ngán nỗi xuân đi xuân lại lại,
Mảnh tình san sẻ tí con con."
(Tự tình II)
Hay số phận người phụ nữ như bọt bèo, không làm chủ được cuộc sống của mình, phải chịu thâu tóm bởi người khác như trong câu ca dao:
"Thân em như tấm lụa đào,
Phất phơ giữa chợ biết vào tay ai"
Nhưng qua bi kịch của số phận ấy ta mới thấy ngời lên vẻ đẹp phẩm chất của người phụ nữ xưa, đó là yêu con, thương chồng, hiếu thảo với mẹ cha. Hình ảnh người phụ nữ xưa với đầy đủ các vẻ đẹp được thể hiện trong những tác phẩm như: Chuyện người con gái Nam Xương, Thương vợ, Tắt đèn,... Họ là những người phụ nữ tần tảo sớm hôm lo cho chồng con, dẫu cuộc đời chỉ đáp lại họ những đắng cay, tủi nhục. Từ đó, ta mới thấy xót thương, đồng cảm cho số phận người phụ nữ trong xã hội xưa và biết trân trọng những người phụ nữ đáng quý xung quanh ta, để họ không phải đau khổ như xưa nữa.