Có thể nói “điểm tựa” được dùng như một con chữ đầy tượng hình nó là sự vững chãi, để ta có thể yên tâm nằm, ngồi hay nghĩ, suy rộng ra nó còn thuộc về phạm trù tinh thần “điểm tựa ấy đôi khi chỉ là bờ vai, là những niềm tin, là những sự ủng hộ của người tin tưởng ta khi ta vấp ngã, mệt mỏi giữa cuộc đời này.