Chào các bạn, hẳn các bạn đều biết tôi là ai phải không nào? Tôi là một con vật đã quá đỗi quen thuộc với mọi người nông dân trên những cánh đồng lúc mỗi ban chiều, lúc mà anh em nhà tôi lại quây quần với những sợi lúa mới. Đúng vậy, cò mẹ chính là tôi đây. Tôi là một chú cò mẹ rất hiền lành và có một cuộc sống rất tốt, nhưng tưởng chừng sẽ tươi đẹp mãi nhưng rồi xui xẻo lại đến với tôi.
Một ngày nọ, trời nắng chang chang làm đồng ruộng khô hạn hết. Tôi vội vã một mình bay đến những cánh đồng tranh thủ kiếm vài chú cá làm bữa ăn. Chẳng may, cá đi đâu hết. Không nản chí, tôi kiên nhẫn mò mẫm đến hết cả buổi sáng, hết cả buổi chiều đến đêm khuya mà vẫn chưa có gì trong bụng. Tôi đói lả và lo lắng khi chưa kiếm được thức ăn cho mình và cái cò trong bụng mình. Tôi loay hoay tìm đường về nhà nhưng trời tối quá, tôi quyết định nghỉ qua đêm. Tôi cẩn thận lựa chọn một cành cây rắn chắc để đậu nhưng trời tối quá, tôi không thể tìm được cành cây nào cả. Thoắt cái, bóng một cành cây xuất hiện, tôi vui mừng nhanh chóng bay tới. Ra đó là càng cây trên mặt hồ. Tô vội vàng đặt chân lê đó mà ngủ một giấc. Bỗng "r...r..RẮC", cành cây gãy làm đôi do nó đã già và quá yếu mà còn vác thêm thân thể của tôi. Chẳng kịp phản ứng, tôi đành bất lực thả mình rơi tự do xuống hồ nước trong tuyệt vọng. Bất lực quá!!! Trong lúc ấy, tôi gặp một người đàn ông đi làm về giữa đêm tối. Tôi hốt hoảng gọi ông. Ông bước tới................
Em viết tới đây thôi. CÒN lại tự viết nhé.