Thành đứng dậy khỏi quán,vừa một bước xuống đường thì từ đâu,cái xe lao tới quệt cho một cái khiến anh ngã dúi dụi xuống.Anh không sao nhưng cái ba lô con cóc bạc màu xanh vừa đỡ cho anh rách tan,răng ra tận lề đường cỏ mọc um kìa.Chị chủ quán bật dậy,phần vì chuyện xảy ra quá bất ngờ,phần vị nạn nhân đang bò lồm cồm về cái ba lô rách,lôi từ dó ra hai con búp bê vải cũng đã bạc màu.Chị đỡ Thành dậy,xách cái ba lô lên và ngạc nhiên nhìn hai con búp bê thốt:
-Con búp bê,anh có con búp bê này ở đâu vậy?
-Của Thủy,em gái tôi!
Thành đau đớn trả lời vì đau sau cú ngã và như bình thường,khi ai đó nhắc lại kỉ niệm buồn đó.Vẻ mặt chj chủ quán dãn ra rồi vui sướng nói:
-Anh Thành,phải anh không?Em Thủy đây!Anh còn nhớ em không?
-Vâng,tôi....rồi sực nhớ ra ..chị,à không,Thủy,là em thật sao?Em có khỏe không?Sao lại ra đây bán hàng?Mẹ đâu rồi?
Thủy buồn bã ngước lên nhìn trời chiều với sắc mây nhuộm đỏ mặt trời.
-Mẹ ốm,mất lâu rồi anh ạ!
Thàng cúi đầu,cái tin ấy không làm anh khóc nhưng lòng anh chĩu nặng nỗi đau.Anh để Thủy dìu vào quán ngồi.Thủy rót nước mời anh.Thành đón chén nước,cúi nhìn màu nước trong suốt.Anh nhớ chuyện xưa,trong buổi chia tay ấy,anh nhìn Thủy khóc sưng húp hai con mắt,trèo lên xe đi;rồi cả chuyện hai anh em chia đồ chơi,Thủy cũng khóc.Đời anh toàn những chuyện buồn,không lúc nào vui vẻ cả.Anh quay lại nhìn Thủy,bắt đầu cuộc trò chuyện.
-Em làm ăn thế nào rồi,..
Thành trò chuyện với em tới lúc trăng lên đến đỉnh ngọn tre.Anh ngồi ăn với em rồi ngủ luôn trong cái quán nửa quán nửa nhà đó.Sau khi chia tay,anh nén nỗi đau,cố học hành để thi đỗ Đại học cho cha vui lòng.Rồi anh về tìm gặp Thủy nhưng người ta bảo Thủy theo mẹ đi nới khác rồi.Lúc đó anh còn tự trách mình,rồi anh ra về,vào được nghề báo rồi hôm nay về đây viết bài thì gặp Thủy.Mãi rồi anh cũng ngủ được.Anh mơ anh và Thủy,cả bố và mẹ nữa cùng sống trong lâu đài .
Sáng hôm sau,Thành dậy khá sớm để trò chuyện với Thủy và khuyện em cùng về với mình để chăm sóc bố.Thủy nhận lời,sắp xếp công chuyện xong sẽ về,còn hôm nay,Thành phải lên xe đi trước,lần chia tay này không con nước mắt.