Lãnh địa phong kiến là sở hữu của lãnh chúa, gồm đất lãnh chúa và đất khẩu phần.
Kinh tế khép kín, tự cung, tự cấp.
Một đơn vị chính trị độc lập, mỗi lãnh chúa là một ông “vua con”
Lãnh chúa sống xa hoa, nhàn rỗi.
Nông nô là lao động chính (phải phục dịch, cống nạp)