Theo đà phát triển của các thế kỉ trước, công thương nghiệp có điều kiện phát triển thêm.
Thủ công nghiệp nhà nước:
Thành lập nhiều xưởng đúc tiền, đúc súng, đóng tàu ở kinh đô Huế, Hà Nội, Gia Định…
Thợ giỏi các địa phương được tập trung về sản xuất trong các xưởng của nhà nước.
Thợ quan xưởng đã đóng tàu thủy - được tiếp cận với kỹ thuật chạy bằng máy hơi nước.
Ngành khai thác mỏ được mở rộng nhưng cách khai thác còn lạc hậu và sa sút dần.
Trong nhân dân: nghề thủ công truyền thống được duy trì nhưng không phát triển như trước.
Hoạt động thủ công nghiệp trong dân gian còn rất phân tán. Thợ thủ công phải nộp thuế sản phẩm nặng nề.
Nhiều làng thủ công nổi tiếng khắp nước như làng Bát Tràng (Hà Nội), làng đúc đồng Ngụ Xã (Hà Nội), làng dệt lụa Vạn Phúc (Hà Tây),..
Xuất hiện nghề mới: in tranh dân gian
Nhận xét:
Một người Mĩ đến Việt Nam năm 1820 nhận xét: "Người Việt Nam là những thợ đóng tàu thành thạo. Họ hoàn thành công trình với kĩ thuật hết sức chính xác"
Không có điều kiện tiếp cận kỹ thuật của các nước tiên tiến
Các nghề thủ công tiếp tục phá triển, xuất hiện nghề thủ công mới.
Người thợ thủ công Việt Nam tài hoa, sáng tạo có thể làm ra các sản phẩm đẹp, chất lượng tốt. Tuy nhiên bị kìm kẹp bởi chế độ công tượng hà khắc.