Chắc hẳn các bạn cũng như tôi, cũng không bao giờ quên được cảm giác lần đầu tiên đi học. Và có lẽ nhà văn Thanh Tịnh cũng thế, ông cũng cảm nhận về ngày đầu đi học như chúng ta, vì thế mà truyện ngắn "Tôi đi học" đã được chắp bút. Câu chuyện mở đầu bằng hình ảnh lá rụng cuối thu. Vào buổi sáng sớm tinh mơ, đầy sương thu và gió lạnh. Hình ảnh cậu bé nhân vật “tôi” hiện lên thật rõ nét. Cậu bé nôn náo, háo hức được mẹ dắt tay đến buổi tựu trường đầu đời học sinh. Tất cả cảnh vật dường như thay đổi vì trong lòng "tôi" có sự thay đổi lớn, hôm nay "tôi" đi học. Khoác trên người chiếc áo mới tinh tươm cùng cuốn vở cầm trên tay còn thơm mùi giấy mới, cậu bé thấy mình "trang trọng và đứng đắn" hơn hẳn. Đi một lúc cũng tới trường, cảm giác hồi hộp lại dâng lên. Sân trường đông vui và ngộn nhịp quá. Nhân vật “tôi” bỡ ngỡ, rụt rè nép bên mẹ như “con chim đứng bên bờ tổ, nhìn quãng trời rộng muốn bay, nhưng còn ngập ngừng, e sợ”. Đây là hình ảnh so sánh “đắt” của Thanh Tịnh. Ngồi trong lớp, nhân vật “tôi” thấy mọi thứ xa lại nhưng lại rất đỗi thân thương. Thầy giáo trẻ mỉm cười chào đón, các bạn học mới cũng rất thú vị và đáng yêu. Chú bắt đầu bài học đầu tiên, những bài học ấy, sẽ đưa chú đến những phương trời mới, những thế giới diệu kỳ. Tác phẩm khép lại với bao dư vị đẹp đẽ. Nó làm sống dậy tuổi thơ tươi đẹp với ngày tựu trường trong tôi cũng như bao bạn đọc khác. “