Mỗi người đều có những sở thích của riêng mình. Và sở thích của tôi đó là vẽ. Tôi nghĩ cuộc sống của mình sẽ thật nhạt nhẽo nếu như không có vẽ. Tôi bắt đầu học vẽ từ khi 7 tuổi. Người nhận ra tài năng vẽ tranh của tôi đó là bố tôi. Bố đã cho tôi đi học những lớp vẽ ngay sau đó. Với khả năng thiên phú cùng với việc được tiếp xúc sớm với vẽ tranh nên khả năng vẽ của tôi tốt hơn hẳn so với những bạn cùng tuổi. Những gì tôi gặp hằng ngày sẽ được tôi vẽ lại. Những khi có thời gian tôi sẽ vẽ chân dung những người mà tôi yêu quý và tặng cho họ. Mọi người đều rất thích tranh tôi vẽ. Vẽ tranh giúp tôi cảm thấy quên đi thời gian và mệt mỏi. Tôi có thể ngồi cả ngày trong phòng và vẽ những thứ mình muốn. Vẽ tranh giúp tôi giải tỏa căng thẳng và yêu đời hơn. Nhìn những màu sắc rực rỡ khác nhau khiến tôi cảm thấy đây như cuộc đời của mình vậy – tràn ngập trong sắc màu. Vẽ tranh là một phần trong con người tôi. Tôi nghĩ mình sẽ theo đuổi nó đến mãi sau này.
Câu bị động: Những gì tôi gặp hằng ngày sẽ được tôi vẽ lại