Ở đoạn thơ trên đã sử dụng tới 2 lần so sánh. Ở lần thứ nhất, tác giả đã so sánh giấc ngủ mơ màng của anh đội viên với giấc mộng. Tác giả đã vô tình gợi lên lần thức giấc của anh mà có lẽ ít người để ý tới. Anh đội viên tỉnh dậy trong mơ màng, a chưa tỉnh hẳn mà cũng không phải là ngủ. Tác giả đã nói lên điều này bằng biện pháp nghệ thuật so sánh quả là tài tình. Ai cũng biết rằng Bác Hồ là vị lãnh tụ vĩ đại của dân tộc ta, tác giả một lần nữa sử dụng biện pháp nghệ thuật này. "Bóng bác cao lồng lộng", phải chăng tác giả đang khen Bác cao, không phải. Ý tác giả muốn nói ở đây là sự vĩ đại của Bác nhưng vế sau của biện pháp này thì sao?, "Ấm hơn ngọn lửa hồng". Hẳn ai đọc đến đây cũng hình dung ra được rằng tác giả muốn ns lên điều gì. Đó chính là tấm lòng nhân ái, thương các chiến sĩ của Bác. Ở 2 câu này, tác giả đã sử dụng biện pháp nghệ thuật so sánh hơn kém. Qua 4 câu thơ trên, em cũng đã 1 phần hiểu được sự tài tình của tác giả. Tác giả đã tôn vinh Bác Hồ một cách rất chân thực và ý nghĩa. Tấm lòng của Bác đã được thể hiện rõ ràng hơn qua lời thơ và nghệ thuật trong bài.
#Mk_tự_lm_nên_còn_nh_thiếu_sót
#Rất_mong_bn_thông_cảm
Chúc bn học tốt