Khi mệt mỏi với guồng quay hối hả của cuộc sống, mệt mỏi với những bon chen đố kỵ nơi phồ hoa phố thị hắn lại tìm về thành phố cũ để dựa lưng vào dĩ vãng mà kể chuyện ngày qua. Huế không phải là quê hương nhưng là chốn đầy cảm xúc. Cảm xúc qua những cơn mưa lặng lẽ đến, nhẹ nhàng ru lòng, đưa người ta về với những kỉ niệm. Cảm xúc qua cái nắng như đổ lửa của trưa hè, vội vã những tiếng ve, thấy em thơ đến trường mà mồ hôi ướt đẫm…Trở lại Huế,Góc phố vẫn mỏi mòn đợi dấu chân người cũ, quá khứ như vết cứa mãi không lành, đến Huế để rồi đau đáu chờ ngày trở lại cho vơi bớt những hoài niệm xa xăm. Huế có những người bạn sẵn sàng ngồi suốt đêm bên ly rượu, Huế có những con đường không một bóng người khi đêm xuống, Huế có những tiếng rao buồn đến nao lòng, Huế còn có nhiều lắm.
Luôn luôn là vậy, khi con tim day dứt thì đôi chân lại giục dã bước đi, đôi khi đi không phải để đến mà đi là để về. Ai đó vẫn đợi, vẫn ngóng trông, kỉ niệm bao giờ cũng ngọt ngào, vài câu hỏi bâng quơ của một người quen cũ, ánh đèn vàng từ góc phố thân quen. Bao giờ cũng sẽ có một người để nhớ giữa chốn mộng mơ đầy ma mị này. Có thể chỉ là một người đàn bà bên gánh hàng rong vội vã giữa trời mưa, một người đàn ông ngã mình nghỉ trưa trên chiếc xích lô dưới những tán cây rợp bóng hay một cô gái với nụ cười như nắng mùa thu.
Có những khoảnh khắc mà đôi khi trên đường đời vô tình gặp lại mà chẳng nhớ đã từng đi qua. Với Huế, hành trang trở lai chỉ là những kí ức về những ngày dài mệt mỏi, những khoảng không trống rỗng để đổi lại một chút lãng mạn của những phút giây yên bình nơi đây.Yêu Huế từ khi nào không biết, sức hút mãnh liệt đôi khi đến từ những điều bình thường, giản dị. Đi qua từng góc phố như một kẻ trở lại từ lâu lắm, lãng đãng như một chiếc lá cuối mùa lìa cành không hối tiếc. Có một vị khách đi tìm một ngôi nhà không số, một địa chỉ không tên, một người quen không nhớ… mơ hồ những yêu thương. Chúc bạn học tốt nhé!