Em được sinh ra trong cái nôi của những loài cây ăn trái ngọt lành. Từ nhỏ, em đã được nuôi dưỡng bằng hương thơm ngọt ngào của các loài cây, trong đó, ấn tượng với em hơn cả là cây bưởi. Nhà nội em có trồng một cây bưởi rất lớn, chẳng biết nó được trồng từ bao giờ, chỉ biết rằng khi em sinh ra thì cây bưởi đã lớn lắm. Từ xa nhìn lại, cây bưởi sừng sững như một chàng vệ sĩ đang phô diễn những bắp tay, bắp chân cuồn cuộn. Thân cây xù xì, loang lổ những vết mốc meo vì thời gian trôi qua đã lâu. Hồi bé, em hay trèo lên cái thân cây xù xì ấy để hái những bông bưởi thơm đến nao lòng. Mỗi mùa hoa bưởi nở, sắc hoa trắng muốt vương đầy trên mặt sân, tỏa ra một thứ hương thơm nồng nàn, ngan ngát. Bà em hay lấy những bông bưởi ấy xuống để gội đầu, hương đồng cỏ nội cứ theo tóc bà mà vương mãi trong kí ức em. Lá bưởi dày, to bằng cả một gang tay, gần ngọn lá thắt lại thành hình trái tim be bé. Nhưng thích nhất vẫn là quả bưởi. Những trái bưởi to, tròn như trái bóng, da bưởi xanh mướt , đến khi chín lại ngả sang màu vàng óng. Mỗi mùa trung thu đến, bà em thường hái quả vào để em bày cỗ đón trăng. Múi bưởi ngọt lịm ăn rất ngon miệng. Em rất thích cây bưởi nhà em.