đầu tiên, nước đá (nước đã bị đóng băng) có rất nhiều trên mặt trăng của sao Thổ bởi vì nó hình thành ở nơi cách xa mặt trời. Gần như toàn bộ mặt trăng của các hành tinh khổng lồ (trường hợp Io của sao Mộc là ngoại lệ hiếm hoi), các hành tinh lùn giống như sao Diêm vương, sao chổi và các thiên thể trong vành đai Kuiper Belt hình thành với lượng nước đá dồi dào. Hydro là thành phần nhiều nhất trong vũ trụ và oxy là thành phần nhiều thứ ba, vì thế chúng kết hợp với nhau thành H2O. Nếu nằm ngoài một khoảng cách nhất định so với mặt trời (được gọi là “đường đóng băng” hoặc “đường tuyết”), bất kỳ loại nước nào cũng sẽ bị đóng băng, và khi các hành tinh và mặt trăng phát triển, đá là một thành phần hóa học quan trọng.
Vậy “nước” từ các chùm bắn ra từ Enceldus là từ đâu mà có? Đây là một trong những khám phá quan trọng nhất của nhiệm vụ Cassini từ NASA. Khu vực cực nam của Enceladus bị phá hủy và biến dạng rất mạnh, nhưng có một vài vết nứt (còn gọi là “vết hổ cào”) tỏa ra nhiệt và các tia phản lực, hay mạch nước phun của hơi nước và các vật chất nhỏ. Hơi nước phun ra chứa một lượng nhỏ carbon dioxide, và một lượng amoniac, kèm với một số hợp chất hữu cơ khác. Các vật chất đó hầu hết là đá, nhưng một số còn có cả muốn và carbonat axit.
Ý nghĩa điều này mang lại, trong suy nghĩ của hầu hết các nhà khoa học nghiên cứu về các hành tinh, chính là bằng chứng cho một đại dương sủi bọt và chứa đầy muối nằm dưới bề mặt lạnh giá của Enceladus. Chúng ta không biết đại dương này bao phủ toàn cầu hay chỉ một phần nào đó, nhưng chúng ta biết rằng sự có mặt của một đại dương cho phép băng giá của Enceladus uốn cong dưới tác dụng của trọng lực từ sao Thổ. Và chính sự uốn cong này và cơ chế sinh nhiệt đi kèm đã giữ Enceladus nhỏ bé, một mặt trăng không lớn hơn bang Arizona này, hoạt động không ngừng.
Nguồn: https://darknessangled.wordpress.com/2013/06/19/nhung-cau-hoi-ve-thien-van-hoc/