Tham khảo
- Trong C++, cơ chế quản lý bộ nhớ chủ yếu dựa vào cấp phát và giải phóng bộ nhớ thủ công thông qua các toán tử new và delete. Người lập trình phải tự quản lý vòng đời của đối tượng
- Ngược lại, trong Java và Python, bộ nhớ được quản lý tự động thông qua Garbage Collection (GC). Điều này có nghĩa là hệ thống sẽ tự động giải phóng bộ nhớ không còn được sử dụng, giảm thiểu nguy cơ rò rỉ bộ nhớ
- So với C++, Java và Python cung cấp sự tiện lợi hơn trong quản lý bộ nhớ, nhưng có thể làm giảm hiệu suất do overhead của GC
=>C++ sử dụng quản lý bộ nhớ thủ công, trong khi Java và Python sử dụng Garbage Collection tự động