Bài văn số 1
Ở thị xã Quảng Trị có rất là nhiều cảnh đẹp. Nhưng em vẫn thích nhất là dòng sông Thạch Hãn.
Dòng sông ấy nằm trền đường Ngô Quyền. Trong thời kì cứu nước cả dòng sông như nhuộm một màu đỏ, vì máu của các anh hùng liệt sĩ đã ngã xuống. Lúc ấy nước sông như giận dữ vì sự giả man của bọn cướp nước thế nhưng ngày nay đã trở nên hiền hòa. Vào buổi sáng khi mặt trời chiếu xuống dòng sông như khoác trên mình chiếc áo long lanh giác bạc trên lớp áo xanh thật đẹp. Đêm, trưa, nắng đỗ xuống làm cho mặt sông lấp loáng. Ở phía bắc trên những cành tre, những chú vói cá đang lim dim ngắm bóng mình dưới nước. Vào những đêm rằm vào những hành lễ nhà thả hoa như những cung điện nguy nga trắng lệ. Còn ở dưới mặt nước cả dòng sông rực sáng lên bởi ánh đèn hoa Đăng. Từng vòng hoa lặng lẽ dịu dàng em trôi. Chắc hẵn lúc này các hương hồn liệt sĩ hết sức vui mừng, vì sự tri ân của nhân dân của nhân dân thị xã Quảng Trị. Hơn thế nữa về mùa Xuân hoa Bằng Lăng nở rất đẹp.
Em yêu dòng sông như yêu người mẹ hiền. Dù sau này có đi đâu về đâu thì những kỉ niệm thời thơ ấu và hình ảnh dòng sông vẫn luôn động mãi trong trái tim em
Bài văn số 2
Quê hương đón tôi chào đời bằng dòng nước mát lành và nuôi tôi lớn lên bằng những hạt ngọc của trời. Thật tự hào biết mấy khi được là người con của mảnh đất màu mỡ này. Nơi đây đã ghi dấu bao kỉ niệm thuở ấu thơ của tôi, những buổi chiều ra chiền đê hóng mát, gối đầu lên thảm cỏ xanh mượt mà, tận hưởng cái mùi hương tinh khiết vô cùng mộc mạc của quê hương là thú vui ưa thích của tôi. Tôi cũng không quên được những ngày đi trộm ổi, những buổi ra sông bắt con tôm, con tép hay khoảng thời gian ngẩng lên bầu trời mà ước mơ về một tương lai tốt đẹp.Quê hương – tiếng gọi thân thương mà quen thuộc, quê hương nơi cho tôi những ngày ấu thơ, cho tôi hoài bão về một tâm hồn đẹp.
Bạn tick mk nha
nếu bạn thấy bài văn số 1 ko hay thì bài số 2 nha