Bố kính yêu của con,
Bố biết không, con đã đọc thư của bố rất nhiều lần và con không thể nào quên được nó. Giờ đây con vẫn đang giữ nó trong túi áo của mình. Con đã cảm thấy hối hận làm sao. Đêm nào lòng con đã quặn thắt lại và đau. Con cảm thấy day dứt trong lòng. Nếu không có bức thư của bố, có lẽ con sẽ không bao giờ biết lỗi và giờ này, con sẽ đang dành thời gian với chúng bạn thay vì ngồi đây viết thư cho bố.
Bố ạ. Con thật ngốc nghếch phải không bố? Con đã không nhận ra sự yêu thương của mẹ dành cho con suốt hơn mười năm qua. Con đã không cảm nhận được nỗi đau của mẹ khi mẹ lo lắng và nghĩ rằng sẽ mất con. Con đã không cảm nhận được hơi thở hổn hển của mẹ hàng giờ ngồi bên cạnh chăm sóc con. Con đã thờ ơ với sự hi sinh cao cả của mẹ, bố ạ. Chiều hôm qua, lúc mẹ đi làm về. Bố biết không, con đã nhìn thấy sự mệt nhọc và những nếp nhăn hằn rõ trên khuôn mặt của mẹ. Dù vậy, mẹ vẫn đến bên con, cười với con và thậm chí là hỏi thăm con về việc học và thay vì sự giận hờn vì việc con có lớn tiếng với mẹ, mẹ đã âu yếm tặng con một cái hôn mang theo bao tình thương bố ạ. Thế mà con lại không đủ can đảm xin lỗi mẹ vì con sợ....
Hôm nay, con thật sự đã rất can đảm. Con muốn đến bên mẹ để xin lỗi và xin mẹ một nụ hôn để xóa đi bao lầm lỗi của con vào buổi cơm chiều hôm nay. Lúc ấy, con cũng muốn bố có mặt ở đấy, để ghi nhận lại khoảnh khắc yêu thương giữa con và mẹ, bố nhé.
Con cũng mong bố tha lỗi cho con và buổi tối, bố hãy tặng con những nụ hôn của bố bố nhé. Con yêu bố mẹ nhiều lắm.
Con trai của bố,
En-ri-cô