"Tri kỉ... Để ta đặt hết niềm tin không hoài nghi..."
Mỗi khi câu hát ấy vang lên, lòng tôi lại xốn xang nghĩ đến Hoa - người bạn thân duy nhất của tôi. Chúng tôi là đôi bạn thân đã được tám năm. Hoa đã sát cánh cùng tôi dẫu lúc vui, buồn hay vào những lúc khó khăn nhất. Đối với tôi, Hoa là một người bạn không thể nào thay thế trong cuộc đời.
Tôi và Hoa học cùng với nhau ngay từ những ngày học Trung học. Chúng tôi chơi với nhau cũng từ những ngày đó, nhưng để trở thành bạn thân thì tôi cũng không nhớ rõ từ khi nào nữa. Tôi chỉ biết rằng hàng ngày chúng tôi luôn cùng nhau vào lớp, cùng nhau tranh thủ ăn buổi sáng trước khi vào tiết học. Mỗi khi có tâm sự hay buồn phiền trong lòng thì người đầu tiên tôi tìm đến là Hoa. Trong mắt tôi, Hoa là một cô bạn rất dễ thương và đáng mến. Hoa có đôi mắt to, khuôn mặt thanh tú với điểm nhấn là cái mũi dọc dừa xinh xinh. Nhưng có lẽ trong muôn vàn thứ đáng chú ý ấy thì gây ấn tượng với tôi hơn cả là vầng trán cao, rộng biểu lộ sự thông minh, hoạt bát của bạn. Hoa học rất giỏi. Những điểm 9, điểm 10 của bạn làm cho cả lớp phải nể phục. Hoa hát cũng rất hay. Tôi và các bạn trong lớp đều rất thích nghe Hoa hát. Mỗi khi tới lượt bạn biểu diễn thì trong lớp dường như không có lấy một âm thanh nào khác ngoài tiếng hát như chim sơn ca của bạn. Tiếng hát ấy như xua hết mọi mệt nhọc sau mỗi giờ Văn, giờ Toán căng thẳng.
Tôi quý Hoa lắm, may mắn nhất trong cuộc đời của tôi có lẽ là được làm bạn thân của bạn. Tôi còn tự hào vì có một người bạn thân luôn nhiệt tình giúp đỡ người khác. Trong lớp, dù chỉ chơi thân với tôi nhưng không có nghĩa là Hoa không hòa đồng với mọi người. Nhắc đến Hoa, không ai có thể quên được cái hình ảnh cô bạn học gương mẫu, xinh đẹp, hoạt bát. Nhìn khuôn mặt bạn lấm tấm mồ hôi mà vẫn say sưa giảng bài cho các bạn học kém, tôi càng thêm khâm phục và yêu quý bạn hơn. Nhiều lúc chúng tôi cứ ngỡ Hoa chính là cô giáo nhỏ của mình.
Tôi nhớ có lúc tôi bị các bạn xấu bắt nạt, Hoa vẫn không ngần ngại đứng ra bảo vệ tôi. Điều đó đã giúp tôi cảm thấy đỡ tự ti về bản thân mình. Hoa còn an ủi tôi rất nhiều, bạn thuyết phục tôi rằng tôi không phải là người đáng ghét như thế. Lúc ấy, tôi còn chưa kịp hỏi vì sao Hoa lại tốt bụng với tôi đến thế, nhưng Hoa đã nói:
"Bạn thì có rất nhiều, nhưng bạn thân thì chỉ có một".
Người bạn thân của tôi là như thế đấy. Đã là bạn suốt đời là bạn, phải sống trước như sau, không quan tâm giàu hay nghèo và vẫn bền lâu tình bạn. Dù sau này có phải xa nhau, tôi vẫn hi vọng rằng chúng tôi sẽ là bạn thân mãi mãi và lại có thể chia ngọt sẻ bùi cùng nhau:
" Bạn là đại dương còn tôi là sóng biển
Đại dương buồn sóng biển cũng mênh mông."