Chào mừng bạn đến với Selfomy Hỏi Đáp, hãy Hỏi bài tập hoặc Tham gia ngay
0 phiếu
1.2k lượt xem
trong Ngữ văn lớp 11 bởi

1 Câu trả lời

0 phiếu
nhthuyvy16 bởi Tiến sĩ (16.5k điểm)
 
Hay nhất

Đã có lần tôi tự hỏi phải chăng trái tim của nhà văn là một khối pha lê tinh khiết, để qua đó bao kiếp người từ hạnh phúc đến đớn đau bi kịch đều ngả bóng lại trên trang văn. Nam Cao có lẽ là một nhà văn như vậy, sống dậy giữa tác phẩm của ông là cả một thế giới nhân vật con người, từ kiếp “Sống mòn”, “Một bữa no”…đến kiếp đời quằn quại của một con quỷ dữ bị tha hóa rồi lại bị cự tuyệt quyền làm người trong “Chí Phèo”. Lúc đầu truyện có tên là “Cái lò gạch cũ”, năm 1941 nhà xuất bản đổi lại là “Đôi lứa xứng đôi” và năm 1945 in lại với tên “Chí Phèo” – một truyện ngắn có thể “làm mờ hết các tác phẩm khác cùng ra một thời”, đưa Nam Cao lên vị trí hàng đầu trong lớp các nhà văn hiện thực phê phán. Nhân vật Chí Phèo trong tác phẩm cùng tên ra đời từ đó và gây ấn tượng trong tôi bởi chi tiết gặp được Thị Nở của Chí.

Ngay từ lúc mới chào đời, Chí đã phải đón nhận bất hạnh đầu tiên, bị bỏ rơi “trong cái lò gạch cũ bỏ không, xa nhà cửa và vắng người lại qua”. Người ta bỏ Chí ở nơi hoang vắng đến thế chẳng khác nào bỏ rơi để Chí chết đi tại đó, ngay từ đầu Chí đã không được quyền sống để làm một con người, ấy thế mà vẫn “có một anh đi thả ống lươn về, thấy hắn trần truồng và xám ngắt trong một cái váy đụp”, anh ta “rước lấy và cho một người đàn bà góa mù”. Người này bán Chí cho một bác phó cối không con. Dẫu lớn lên nhờ lòng tối của bác phó cối nhưng Chí cũng chỉ là một món hàng dùng để trao đổi, bán mua, cuộc đời của Chí trải qua tay người này người khác, bắt đầu từ những con số không: không nhà, không cửa, không cha, không mẹ, không họ hàng, không một tấc đất cắm dùi. May thay, Chí vẫn được sống, dù bơ vơ, trơ trọi nhưng vẫn trở thành anh canh điền hiền lành, lương thiện, giàu tự trọng.

Cuộc đời Chí cứ thế êm ả trôi qua sau bao tháng ngày trầm luân giữa dòng đời cho đến khi vì ghen tuông vu vơ mà lí Kiến đã đẩy Chí vào nhà tù thực dân nửa phong kiến đầy tàn bạo. Chính nơi đen tối ấy đã nhanh chóng biến Chí thành kẻ “trông đặc như thằng sang đá”. Khoảng thời gian bảy, tám năm đã thật sự biến anh nông dân hiền lành, chất phác thành một Chí Phèo tàn tạ, gớm ghiếc với “cái đầu thì trọc lốc, cái rang cạo trắng hớn, cái mặt thì đen mà lại rất cơng cơng, hai mắt gườm gườm trong gớm chết”. Diện mạo của Chí có thể khiến bất cứ ai khiếp sợ. Chí Phèo đã được “đào luyện” và hấp thụ những thói xấu của nhà tù thực dân, Chí mặc “quần áo nái đen với cái áo tây vàng, trên ngực phanh đầy những nét chạm trổ rồng phượng với hai ông tướng cầm chùy, cả hai cánh tay cũng thế”. Đó là dấu hiệu cho thấy Chí đã bán rẻ linh hồn mình cho quỷ dữ để rồi trở thành một con quỷ thật sự. Chí rơi vào vô thức và bị lưu manh tha hóa, tất cả mọi hành độn đều phải thông qua rượu, đều diễn ra trong vô thức: đâm thuê, chém mướn, cướp bóc, rạch mặt ăn vạ... Những tội ác của Chí cứ đầy lên trong con mắt người dân làng Vũ Đại.

Cuộc sống theo chu trình “sáng cày sâu, chiều cuốc bẫm” của người nông dân hiền lành giờ chỉ còn là mảng kí ức xa vời, khát vọng mơ hồ đối với Chí. Mặt Chí “vàng vàng mà lại muốn sạm màu gió. Nó vằn dọc, vằn ngang không thứ tự, biết bao nhiêu là sẹo”. Cánh cửa cuộc đời Chí như khép lại hoàn toàn, nhân hình bị hủy hoại mà nhân tính cũng bị xói mòn. Người ta sẽ đỡ khổ nếu không biết mình sống trong cái khổ. Người ta sẽ đỡ đau đớn khi bị tước quyền làm người mà không hề hay biết. Trước khi gặp thị Nở, Chí chưa nhận thức được tấn bi kịch của đời mình. Chí đâu có biết bọn thống trị tàn bạo để trừ khử các phe cánh đối lập đã thực hiện phương thức “dùng những thằng đầu bò để trị những thằng đầu bò” với Chí. Những tưởng số phận cuộc đời của Chí Phèo sẽ mãi mãi trượt dài trên cái dốc lưu manh tha hóa ấy nhưng sự xuất hiện thị Nở đã đưa Chí từ vực sâu của tội lỗi đến bến bờ lương thiện. Vai trò, vị trí của thị trong tác phẩm là rất quan trọng, mở ra một bước ngoặt của cuộc đời Chí Phèo, đưa Chí trở lại với kiếp đời hoàn lương mà bấy lâu Chí đã đánh mất.

nhthuyvy16 bởi Tiến sĩ (16.5k điểm)
Con người “dở hơi, xấu ma chê quỷ hờn” ấy là đóm sáng nhỏ nhoi duy nhất còn sót lại của làng Vũ Đại có thể chiếu rọi vào khoảng trời đêm đầy tăm tối của Chí Phèo. Sự xuất hiện của thị Nở cùng bát cháo hành đã biểu hiện cho sự đồng cảm và tình người nhân hậu.  Hơi ấm của bát cháo hành chính là hơi ấm đã đánh thức một phần lương thiện bấy lâu chìm khuất trong hình ảnh của con quỷ dữ, giờ đây sức sống tâm hồn đã trổi dậy trong Chí. Sau khi con người lương thiện phục sinh, Chí đã tỉnh dậy lắng nghe những âm thanh bình dị mộc mạc hàng ngày mà lâu nay Chí quên lãng. Những âm thanh gợi cho Chí những hoài tưởng về một thời êm đẹp: ao ước có một gia đình nho nhỏ, chồng cuốc mướn, cày thuê, vợ dệt vải. Chúng lại bỏ một con lợn để làm vốn liếng, khá giả thì mua dăm ba sào ruộng làm. Một lần nữa Nam Cao lại nhắc ta nhớ về bản chất lương thiện vốn có của Chí Phèo. Đáng lẽ ra Chí cũng sẽ có được một cuộc sống bình thường như bao người khác nhưng giờ đây khi tỉnh dậy, Chí mới thấy mình đã già mà vẫn còn cô độc, Chí tỉnh táo nhận ra mình đang đã tới “cái dốc bên kia của đời” mà vẫn đơn côi, lẻ bóng. “Chao ôi là buồn!”, thì ra Chí cũng biết buồn, một cảm xúc bình thường của một con người, Chí sợ tuổi già ầm ập ào tới, sợ cảnh “đói rét và ốm đau và cô độc, cái này còn đáng sợ hơn là đói rét và ốm đau”. Thị Nở đã thật sự thay đổi cuộc đời Chí từ giây phút ấy. Chí thật lòng “say thị lắm”, “hắn thấy lòng thành trẻ con, hắn muốn làm nũng với thị như với mẹ”. Thế mới thấy sức cảm hóa kì diệu của tình thương. Bằng chi tiết này, Nam Cao đã soi vào tác phẩm một ánh sáng nhân đạo đẹp đẽ, cho Chí Phèo một tia hi vọng về một ngày không xa, Chí sẽ được công nhận là một con người.
Nhưng những giây phút được yêu của cuộc sống lứa đôi với Chí thật ngắn ngủi, hạnh phúc vừa hé mở đã khép lại. Chí Phèo và thị Nở đã dắt tay nhau tới ngưỡng cửa cuộc đời nhưng bị từ chối phũ phàng bởi định kiến xã hội mà bà cô thị Nở là đại diện. Sau khi trút vào mặt Chí những lời chỉ trích của bà cô mình, thị “ngoay ngoáy cái mông *** đi ra về”. Ngay lúc ấy, Chí “sửng sốt”, “gọi lại”, “đuổi theo”, “nắm lấy tay” thị. Những biểu hiện và hành động đó cho thấy sự khao khát tình yêu, thiết tha đến với thị, đến với cuộc đời lương thiện. Chỉ trong chớp mắt Chí mất đi người duy nhất công nhận sự tồn tại của mình, chút hạnh phúc nhỏ nhoi cuối cùng cũng không trọn vẹn cho Chí, như ánh cầu vồng vụt tắt sau cơn mưa, như ngọn lửa nhỏ bị dập tắt khi mới vừa được nhen nhóm khát vọng làm người, Chí đã bị cự tuyệt hoàn toàn. Đối diện với hiện thực, Chí Phèo mới giật mình và nhận thức một cách sâu sắc hơn, rằng mình đã bị từ chối khỏi cộng đồng và không thể trở thành người lương thiện trong con mắt mọi người được nữa. Cánh cửa trở về với xã hội lương thiện vừa mở ra đã đóng sầm lại ngay trước mắt Chí. Thị Nở như tia chớp rạch ngang bầu trời đêm đen tối của Chí vừa đủ để soi lên một niềm cảm thông cũng đã tắt ngấm. Nói xa hơn, xã hội thực dân nửa phong kiến đã cướp đi quyền làm người của Chí và vĩnh viễn không trả lại. Nó đã tiêu hủy và bẻ gãy chiếc cầu nối Chí với cuộc đời. Như thói quen ngày nào, Chí lại tìm quên trong men rượu. “Hơi rượu không sặc sụa, hắn cứ thoang thoảng thấy hơi cháo hành”. Hương cháo hành hay hương vị ngọt ngào của tình yêu nhắc Chí về tình người ấm áp, về những ngày hạnh phúc ngắn ngủi bên thị Nở để rồi tất cả đều tan biến như ảo mộng giữa đời tường mà những kẻ tội đồ như Chí không có quyền được hưởng.
Gấp lại trang văn, ta vẫn không khỏi xót thương cho một tấn bi kịch bị cự tuyệt quyền làm người của nhân vật chính. Nam Cao đã mang đến những giá trị nhân văn cao đẹp có thể rung cảm trái tim cảm thông của người đọc. Tác phẩm đã lên án, tố cáo tội ác của chế độ thực dân nửa phong kiến đã đàn áp và bóc lột nhân dân lao động qua tài năng miêu tả tâm lí nhân vật sâu sắc, tinh tế của tác giả. Nam Cao đã thành công khi khắc họa hình tượng nhân vật điển hình cùng với nghệ thuật kể chuyện không theo trình tự thời gian, ngôn ngữ tự nhiên, nhiều khẩu ngữ gần gũi với đời sống…
“Chí Phèo” là một tuyệt tác bất hủ bởi nó chứa đựng trong đó là tư tưởng, tình cảm lớn mang giá trị nhân đạo và hiện thực sâu sắc. Tác phẩm là bản tuyên cáo hùng hồn lên án những mặt trái xấu xa của xã hội thực dân nửa phong kiến đương thời đã “cự tuyệt quyền làm người” của những phận đời nông dân bản chất hiền lành như Chí. Đây là bài ca về vẻ đẹp của tình người, của sức sống mãnh liệt được hồi sinh từ một trái tim vốn quen với những nhịp điệu quay cuồng trong “cơn lốc quỷ”. Bởi lẽ đó, “Chí Phèo” vẫn mãi mãi bất tử, mãi mãi có khả năng đánh thức trí tuệ và khơi dậy những tình cảm đẹp đẽ trong tâm hồn người đọc, vượt qua mọi gió bụi thời gian mà tồn tại như một gia tài quý giá trong nền văn học Việt Nam, chứng minh được sức sống mạnh mẽ, bất hủ của nó:
“Nam Cao mất và Chí Phèo vẫn sống
Nào có dài chi một kiếp người
Nhà văn chết, nhân vật từ trang sáng
Vẫn ngày ngày lăn lóc giữa trần ai.”


Con người “dở hơi, xấu ma chê quỷ hờn” ấy là đóm sáng nhỏ nhoi duy nhất còn sót lại của làng Vũ Đại có thể chiếu rọi vào khoảng trời đêm đầy tăm tối của Chí Phèo. Sự xuất hiện của thị Nở cùng bát cháo hành đã biểu hiện cho sự đồng cảm và tình người nhân hậu.  Hơi ấm của bát cháo hành chính là hơi ấm đã đánh thức một phần lương thiện bấy lâu chìm khuất trong hình ảnh của con quỷ dữ, giờ đây sức sống tâm hồn đã trổi dậy trong Chí. Sau khi con người lương thiện phục sinh, Chí đã tỉnh dậy lắng nghe những âm thanh bình dị mộc mạc hàng ngày mà lâu nay Chí quên lãng. Những âm thanh gợi cho Chí những hoài tưởng về một thời êm đẹp: ao ước có một gia đình nho nhỏ, chồng cuốc mướn, cày thuê, vợ dệt vải. Chúng lại bỏ một con lợn để làm vốn liếng, khá giả thì mua dăm ba sào ruộng làm. Một lần nữa Nam Cao lại nhắc ta nhớ về bản chất lương thiện vốn có của Chí Phèo. Đáng lẽ ra Chí cũng sẽ có được một cuộc sống bình thường như bao người khác nhưng giờ đây khi tỉnh dậy, Chí mới thấy mình đã già mà vẫn còn cô độc, Chí tỉnh táo nhận ra mình đang đã tới “cái dốc bên kia của đời” mà vẫn đơn côi, lẻ bóng. “Chao ôi là buồn!”, thì ra Chí cũng biết buồn, một cảm xúc bình thường của một con người, Chí sợ tuổi già ầm ập ào tới, sợ cảnh “đói rét và ốm đau và cô độc, cái này còn đáng sợ hơn là đói rét và ốm đau”. Thị Nở đã thật sự thay đổi cuộc đời Chí từ giây phút ấy. Chí thật lòng “say thị lắm”, “hắn thấy lòng thành trẻ con, hắn muốn làm nũng với thị như với mẹ”. Thế mới thấy sức cảm hóa kì diệu của tình thương. Bằng chi tiết này, Nam Cao đã soi vào tác phẩm một ánh sáng nhân đạo đẹp đẽ, cho Chí Phèo một tia hi vọng về một ngày không xa, Chí sẽ được công nhận là một con người.
Nhưng những giây phút được yêu của cuộc sống lứa đôi với Chí thật ngắn ngủi, hạnh phúc vừa hé mở đã khép lại. Chí Phèo và thị Nở đã dắt tay nhau tới ngưỡng cửa cuộc đời nhưng bị từ chối phũ phàng bởi định kiến xã hội mà bà cô thị Nở là đại diện. Sau khi trút vào mặt Chí những lời chỉ trích của bà cô mình, thị “ngoay ngoáy cái mông *** đi ra về”. Ngay lúc ấy, Chí “sửng sốt”, “gọi lại”, “đuổi theo”, “nắm lấy tay” thị. Những biểu hiện và hành động đó cho thấy sự khao khát tình yêu, thiết tha đến với thị, đến với cuộc đời lương thiện. Chỉ trong chớp mắt Chí mất đi người duy nhất công nhận sự tồn tại của mình, chút hạnh phúc nhỏ nhoi cuối cùng cũng không trọn vẹn cho Chí, như ánh cầu vồng vụt tắt sau cơn mưa, như ngọn lửa nhỏ bị dập tắt khi mới vừa được nhen nhóm khát vọng làm người, Chí đã bị cự tuyệt hoàn toàn. Đối diện với hiện thực, Chí Phèo mới giật mình và nhận thức một cách sâu sắc hơn, rằng mình đã bị từ chối khỏi cộng đồng và không thể trở thành người lương thiện trong con mắt mọi người được nữa. Cánh cửa trở về với xã hội lương thiện vừa mở ra đã đóng sầm lại ngay trước mắt Chí. Thị Nở như tia chớp rạch ngang bầu trời đêm đen tối của Chí vừa đủ để soi lên một niềm cảm thông cũng đã tắt ngấm. Nói xa hơn, xã hội thực dân nửa phong kiến đã cướp đi quyền làm người của Chí và vĩnh viễn không trả lại. Nó đã tiêu hủy và bẻ gãy chiếc cầu nối Chí với cuộc đời. Như thói quen ngày nào, Chí lại tìm quên trong men rượu. “Hơi rượu không sặc sụa, hắn cứ thoang thoảng thấy hơi cháo hành”. Hương cháo hành hay hương vị ngọt ngào của tình yêu nhắc Chí về tình người ấm áp, về những ngày hạnh phúc ngắn ngủi bên thị Nở để rồi tất cả đều tan biến như ảo mộng giữa đời tường mà những kẻ tội đồ như Chí không có quyền được hưởng.
Gấp lại trang văn, ta vẫn không khỏi xót thương cho một tấn bi kịch bị cự tuyệt quyền làm người của nhân vật chính. Nam Cao đã mang đến những giá trị nhân văn cao đẹp có thể rung cảm trái tim cảm thông của người đọc. Tác phẩm đã lên án, tố cáo tội ác của chế độ thực dân nửa phong kiến đã đàn áp và bóc lột nhân dân lao động qua tài năng miêu tả tâm lí nhân vật sâu sắc, tinh tế của tác giả. Nam Cao đã thành công khi khắc họa hình tượng nhân vật điển hình cùng với nghệ thuật kể chuyện không theo trình tự thời gian, ngôn ngữ tự nhiên, nhiều khẩu ngữ gần gũi với đời sống…
“Chí Phèo” là một tuyệt tác bất hủ bởi nó chứa đựng trong đó là tư tưởng, tình cảm lớn mang giá trị nhân đạo và hiện thực sâu sắc. Tác phẩm là bản tuyên cáo hùng hồn lên án những mặt trái xấu xa của xã hội thực dân nửa phong kiến đương thời đã “cự tuyệt quyền làm người” của những phận đời nông dân bản chất hiền lành như Chí. Đây là bài ca về vẻ đẹp của tình người, của sức sống mãnh liệt được hồi sinh từ một trái tim vốn quen với những nhịp điệu quay cuồng trong “cơn lốc quỷ”. Bởi lẽ đó, “Chí Phèo” vẫn mãi mãi bất tử, mãi mãi có khả năng đánh thức trí tuệ và khơi dậy những tình cảm đẹp đẽ trong tâm hồn người đọc, vượt qua mọi gió bụi thời gian mà tồn tại như một gia tài quý giá trong nền văn học Việt Nam, chứng minh được sức sống mạnh mẽ, bất hủ của nó:
“Nam Cao mất và Chí Phèo vẫn sống
Nào có dài chi một kiếp người
Nhà văn chết, nhân vật từ trang sáng
Vẫn ngày ngày lăn lóc giữa trần ai.”

Các câu hỏi liên quan

0 phiếu
1 trả lời 897 lượt xem
Phân tích nghệ thuật xây dựng tình huống truyện của nhà văn Kim Lân trong tác phẩm “Vợ nhặt”.
đã hỏi 12 tháng 4, 2020 trong Ngữ văn lớp 11 bởi Phamthunhien Tiến sĩ (20.5k điểm)
0 phiếu
1 trả lời 584 lượt xem
Phân tích bức tranh phố huyện lúc về đêm cho đến khi đoàn tàu đi qua trong tác phẩm Hai đứa trẻ của Thạch Lam.
đã hỏi 26 tháng 2, 2020 trong Ngữ văn lớp 11 bởi Phamthunhien Tiến sĩ (20.5k điểm)
0 phiếu
1 trả lời 352 lượt xem
Cảm nhận của anh chị về hình tượng người đàn bà hàng chài trong tác phẩm chiếc thuyền ngoài xa? Qua cuộc đời số phận của người phụ nữ này hãy trình bày suy nghĩ của mình về vấn đề hiện thực đời sống mà nhà văn muốn gửi gắm.
đã hỏi 19 tháng 5, 2020 trong Ngữ văn lớp 12 bởi Khách
+2 phiếu
3 câu trả lời 1.9k lượt xem
Phân tích bi kịch bị cự tuyệt quyền làm người của nhân vật Chí Phèo trong truyện ngắn cùng tên của Nam Cao. 
đã hỏi 17 tháng 8, 2019 trong Ngữ văn lớp 11 bởi nhthuyvy16 Tiến sĩ (16.5k điểm)
0 phiếu
3 câu trả lời 2.1k lượt xem
Phân tích bi kịch bị lưu manh hóa của nhân vật Chí Phèo trong tác phẩm cùng tên của Nam Cao.
đã hỏi 17 tháng 8, 2019 trong Ngữ văn lớp 11 bởi nhthuyvy16 Tiến sĩ (16.5k điểm)
+1 thích
2 câu trả lời 3.2k lượt xem
+3 phiếu
3 câu trả lời 3.5k lượt xem
+2 phiếu
2 câu trả lời 3.7k lượt xem
+2 phiếu
2 câu trả lời 7.9k lượt xem

HOT 1 giờ qua

  1. trannhat900trannhat900

    52948 Điểm

  2. phamngoctienpy1987844phamngoctienpy1987844

    50728 Điểm

  3. vxh2k9850vxh2k9850

    35980 Điểm

  4. Nqoc_bakaNqoc_baka

    34614 Điểm

Phần thưởng hằng tháng
Hạng 1: 200.000 đồng
Hạng 2: 100.000 đồng
Hạng 3: 50.000 đồng
Hạng 4: 20.000 đồng
Phần thưởng bao gồm: mã giảm giá Shopee, Nhà Sách Phương Nam, thẻ cào cùng nhiều phần quà hấp dẫn khác sẽ dành cho những bạn tích cực nhất của tháng. Xem tại đây
Bảng xếp hạng cập nhật 30 phút một lần
...