Mỗi chúng ta, ai cũng trải qua những năm tháng học trò hồn nhiên, ngây thơ mà vô cùng ý nghĩa. Còn tôi, tôi đã trải qua sáu năm học trò đầy buồn, vui bên bạn bè, bên cây phượng đỏ. Tôi yêu cây phượng, yêu những cành cây gầy gò mà dẻo dai, yêu những lá non xanh mơn mởn và đặc biệt yêu nhất những chùm hoa phượng đỏ - hoa học trò - rợp trời. Tình yêu đó không chỉ đơn thuần là tình yêu của một thời học sinh với tôi, ngẫu nhiên nó còn là tình cảm giữa ngày hoa nở và ngày sinh nhật.
Như mọi loài cây khác, mùa xuân là mùa phượng trở lại thuở thanh xuân tươi trẻ, tràn trề sức sống. Không biết tự bao giờ, phượng đã trả lại cho mùa đông chiếc áo già nua xám xịt, thay vào đó là tấm áo xanh biếc. Chiếc áo ấy đang che chở cho bao búp non xanh. Cũng tinh nghịch như các cô cậu học trò, những búp phượng non đang chơi trốn tìm sau vòm lá rậm. Vô vàn những chiếc lá xanh đang xoè ra cho gió đưa đẩy. Lá phượng nhỏ như lá me non, mềm mại, mát rượi. Mùa xuân của phượng là bình minh của một tuổi đời cho loài cây dịu dàng nhưng mạnh mẽ này. Đẹp biết bao mùa xuân phượng vĩ!
Hạ về. Đây là mùa đẹp nhất và ý nghĩa nhất đối với cây phượng. Từng hàng, từng hàng phượng nở hoa đỏ thắm, rực rỡ dưới ánh nắng chói chang gay gắt của mùa hè. Đi dưới hàng phượng vĩ, tôi thấy lòng mình lâng lâng thoải mái, dễ chịu, xiết bao! Từng làn gió khe khẽ thổi. Tôi nhắm mắt và cảm nhận. Chọn một chiếc ghế đá dưới bóng phượng, tôi lặng lẽ ngồi. Xung quanh, dàn đồng ca mùa hạ vang lên. Nếu không yêu phượng, nếu không yêu mùa hè, bạn sẽ thấy tiếng ve thật vô vị, nhàm chán, nhưng vì đã “trót yêu” cây, yêu mùa nên tôi thấy vui vui, xao xuyến, âm thanh lúc trầm lúc bổng, lúc mạnh mẽ, lúc du dương, êm ái. Phải công nhận những chú ve này thật tài ba. Chẳng cần nhạc trưởng gì hết, vậy mà chúng hát rất hay, hoà quyện với nhau thành một bản nhạc tuyệt vời vang lên suốt mùa hè. Phải nói, tôi yêu da diết mùa hè, hoa phượng vĩ - hoa học trò - và những tiếng ve kêu lảnh lót.
Rồi hè qua, thu tới. Học sinh lại trở về với trường lớp, trở về với phượng. Nhưng còn đâu những chùm phượng đỏ. Giờ đây, phượng chỉ còn những chiếc lá vàng, xanh đu đưa trong gió thu. Nhưng phượng vẫn vui, vẫy vẫy những lá tay bé xíu chào mọi người. Phượng đã đi qua thời trai trẻ để bước vào tuổi trung niên, nhưng ở tuổi nào, phượng cũng son sắt, thuỷ chung với lớp lớp học trò. Đôi khi, bắt gặp nhưng chiếc lá mỏng manh nhỏ xíu bay bay theo cơn gió heo may, chúng tôi xoè tay hứng lấy rồi tung trả cho cây, nhưng cây chỉ cười, chúng tôi cũng mỉm cười theo...
Cây phượng, loài cây đẹp và ý nghĩa nhất mà tôi yêu. Phượng là bạn tri kỉ của mỗi người học sinh, là cây hoa học trò duy nhất. Phượng góp phần làm đẹp cho thiên nhiên, cho mùa hè, cho trái tim mỗi cô cậu học trò.