Năm tôi học lớp 5, có một kỉ niệm mà tôi nhớ mãi ko bao giờ quên. Đó là ngày tôi phải chia tay các cô giáo thực tập của lớp. Hôm chia tay, tôi đã tự nói với lòng rằng: tôi sẽ không khóc mà sẽ chia tay các cô trong niềm vui, nụ cười. Vậy mà lúc cô giáo gọi tôi đứng dậy và thay cả lớp nói lời chia tay, tự nhiên nước mắt tôi lại rơi. Tôi đã gục mặt xuống bàn khóc để cho các cô không nhìn thấy. Cô Tuyết - một trong các cô giáo thực tập đã bước đến bên tôi và an ủi tôi. Cô hứa khi nào 20/11 cô sẽ về đây thăm chúng tôi. Tôi nhìn cô rồi cô ôm tôi vào lòng, vỗ về tôi như một đứa trẻ vậy. Trước khi đi, các cô còn dặn chúng tôi phải cố gắng học tập thật giỏi và các cô sẽ luôn nhớ chúng tôi.