Mọi người đọc,sửa hoặc thêm vào chỗ nào thiếu, chưa đúng , chưa hay trongg bài văn của mình nha!!!
Đề bài: Biểu cảm về thầy cô mà em yêu quý
Mái trường - Ngôi nhà thứ hai thân thương luôn là nơi lưu lại những dấu ấn đáng nhớ nhất trong cuộc đời của mỗi con người. Và cũng có lẽ vì thế mà cô giáo giống như người mẹ hiền thứ hai của chúng ta vậy,họ là những người tận tâm tận tụy với nghề lúc nào cũng chỉ nghĩ đến những học sinh yêu quý của mình. Tôi cũng có một giáo viên chủ nhiệm như thế và có lẽ trong suốt cuộc đời tôi sẽ không thể nào quên được cô,đó là cô Minh.
Cô Minh là giáo viên chủ nhiệm của tôi khi tôi còn học lớp năm dưới mái trường Tiểu học.Cô năm nay đã bốn mươi tuổi nhưng tôi thấy cô như trẻ hơn cái tuổi của mình. Tôi vẫn còn nhớ như in dáng người thướt tha của cô trong tà áo trắng thanh tao.Cô có một đôi mắt rất đẹp,đôi mắt dịu hiền chứa chan tình yêu thương vô bờ bến dành cho học sinh của mình.Giọng cô giảng bài nghe thật ấm áp,dịu dàng và đầy trìu mến. Nhưng có lẽ điều mà tôi ấn tượng nhất ở cô là nụ cười thân thiện và dễ mến, nụ cười ấy giúp tôi giải tỏa những căng thẳng trong học tập, động viên mỗi khi tôi buồn, giúp tôi lấy lại niềm tin, động lực sau thất bại. Và với riêng tôi, tôi muốn giữ mãi nụ cười của cô – nụ cười như nắng mùa thu, nụ cười ngập tràn yêu thương và hạnh phúc.
Cô Minh Là một giáo viên rất tâm huyết với nghề. Cô luôn giản dị và chân thành, luôn quan tâm, bảo ban, dạy dỗ chúng con từ những điều nhỏ nhất. Sáng sáng, dù có tiết hay không cô vẫn lên lớp nhắc nhở chúng tôi ổn định nề nếp, chuẩn bị những thứ cần thiết cho một ngày học tốt và hiệu quả. Tôi vẫn còn nhớ, có một thời gian cô bị đau họng nặng nhưng cô vẫn cố gắng đi làm chỉ vì cô thương và lo lắng cho tình hình học tập của chúng tôi.Cô đã cố gắng nói,cố gắng giảng dạy cho chúng tôi hiểu mặc dù cô không thể nói to được nữa. Chính sự quan tâm chân thành và tận tâm với nghề của cô đã khiến tôi tiến bộ lên từng ngày trong học tập. Cô đã từng nói: "Điều hạnh phúc nhất của cô là được nhìn thấy các con lớn khôn từng ngày." Mặc dù chưa phải xuất sắc vượt bậc nhưng tôi sẽ cố gắng, cố gắng hết sức để không phụ công lao dạy dỗ và niềm tin mà cô dành cho chúng tôi !
Tôi luôn kính trọng biết ơn cô nhiều lắm. Cô đã truyền cho tôi niềm tin và nghị lực để tôi có đủ sức mạnh và lòng tin, chạm lấy những ước mơ, khát vọng và biến chúng thành hiện thực.Mặc dù giờ đây tôi không cò học với cô nữa nhưng hình ảnh và những lời căn dặn của cô có lẽ tôi sẽ không thể nào quên.Tôi mong sau này tôi sẽ được về thăm cô, cùng cô ôn lại những kỉ niệm xưa.
Nếu chấm trên thang 5đ thì mọi người cho bao nhiu?
Giú mình nha, mình cám ơn