"Có một thời như thế chẳng hề quên
Là người lính - người quân nhân cách mạng
Dẫu chiến tranh nhưng tâm hồn lãng mạn
Dấu tâm tình trong đáy cóc ba lô."
Có một thời như thế, một thời đất nước chìm trong vũng bùn đau thương mất mát, nhưng trong cái thời lắm thương đau ấy, có những người anh hùng chiến sĩ đã xả thân vì lợi ích chung, để đất nước Việt Nam ta có thể "rũ bùn đứng dậy sáng lòa". Hình ảnh người chiến sĩ xuất hiện xuyên suốt các tác phẩm văn học từ trung đại cho tới hiện đại, khiến ta ý thức được sự vĩ đại của những người đã ngã xuống cho Tổ quốc đứng lên. Ta đã thấy tình đồng đội của những người chiến sĩ vừa oai hùng lẫm liệt, vừa trữ tình thơ mộng qua những vần thơ của Chính Hữu trong bài "Đồng chí", một hình ảnh "Đầu súng trăng treo" đầy tuyệt vời. Ta cũng bắt gặp lí tưởng chiến đấu của những người thanh niên, học sinh sinh viên cầm súng qua các tác phẩm như "Tây tiến" của Quang Dũng, "Những ngôi sao xa xôi" của Lê Minh Khuê. Họ cũng chỉ là những người thuộc tầng lớp trí thức trẻ như tôi, nhưng đã dũng cảm đi theo lí tưởng chiến đấu riêng của mình. Người chiến sĩ hiện lên sự ngoan cường, gai góc, biến nghịch cảnh trở thành niềm vui, biến gian nan trở thành cái thú vị trong cuộc sống hàng ngày qua những vần thơ đầy hiện thực của Phạm Tiến Duật trong "Bài thơ về tiểu đội xe không kính". Những người lính ấy, họ là những người tô lên những vết son trói lọi cho trang sử vàng nước ta, giúp đất nước có được nền độc lập quý giá như hiện tại. Vì thế nên lớp thế hệ trẻ chúng ta phải không ngừng phấn đấu học tập để đem đất nước đi lên một tầng cao mới, xứng đáng với công lao của những người chiến sĩ đã hi sinh.