1) Nguyễn Trãi (1380-1442), vị anh hùng tên tuổi lẫy lừng trong lịch sử chống giặc ngoại xâm của dân tộc ta, là một con người tài năng xuất thân trong một dòng tộc võ quan cao cấp với truyền thống cương trực, lập trường thân dân, khí tiết cứng cỏi với “tấm lòng sáng tựa sao Khuê”. Phong cách sáng tác của Nguyễn Trãi là sự tổng hòa giữa tư tưởng Nho giáo và truyền thống dân tộc thấm nhuần tinh thần thời đại. Ông không chỉ để lại di sản phong phú về các mặt chính trị, quân sự, mà còn khẳng định tài năng của mình qua sự nghiệp văn chương đồ sộ. Có thể nói, ông là người khởi đầu cho nền thơ cổ điển bằng tiếng Việt qua tập thơ Nôm “Quốc âm thi tập” nổi tiếng. Bài “Cảnh ngày hè” là một bài trong số đó, là nơi mà tác giả đã gửi gắm mọi tư tưởng, tình cảm và cũng là một bức tranh về vẻ đẹp tâm hồn của Nguyễn Trãi.
2) "Cảnh ngày hè" là một sáng tạo độc đáo của Nguyễn Trãi về hình thức thơ: câu thất ngôn xen lục ngôn, từ ngữ sinh động, cách sử dụng từ láy rất tài tình nghiêng về tả sự sống với động từ mạnh và gam màu đậm. Áng thơ được sáng tác khi Nguyễn Trãi đang mang trong mình hoài bão và lý tưởng “trí quân trạch dân” nhưng vẫn lựa chọn lối sống ẩn dật để lắng nghe trọn vẹn nhịp sống của thiên nhiên quê nhà. “Cảnh ngày hè” - bài số 43 trong số 61 bài thơ của mục “Bảo kính cảnh giới” không chỉ là bản hòa ca thấm đẫm hồn quê trong “Quốc âm thi tập” của Nguyễn Trãi, mà còn là một trong những bông hoa chữ Nôm sáng giá của nền văn học Việt Nam. Bài thơ đã làm toát lên vẻ đẹp của thiên nhiên đất nước qua bức tranh ngoại cảnh và bức tranh tâm cảnh những ngày hạ, cũng như đã thể hiện rõ tư tưởng yêu nước, thương dân và tinh thần sống có trách nhiệm với dân với nước của Nguyễn Trãi. Bởi thế, tinh thần và ý chí ngoan cường của những con người ấy sẽ vẫn mãi là lí tưởng cho nghị lực và sự phấn đấu của tuổi trẻ hôm nay và mai sau.