I. MỞ BÀI
“Nhưng điều kì diệu là dẫu trong cùng cực đến thế, mọi thế lực của tội ác cũng không giết được sức sống của con người.”
Những ngày đất nước vừa chịu sự bóc lột của ngoại xâm, vừa bị ảnh hưởng bởi những hủ tục của chế độ phong kiến, thần quyền, cuộc đời con người rơi vào những bi kịch tiếp nối. Thế nên trong năm tháng ấy, những tác phẩm được hình thành có sự trộn lẫn, xuyên thấm giữa những yếu tố hình thức và “cái nhìn bên trong” với mức độ đậm nhạt nhất định, những sản phẩm “là nó, nhưng đồng thời không chỉ là nó”. Tiêu biểu hơn cả là truyện ngắn "Vợ chồng A Phủ" trích tập "truyện Tây Bắc" được Tô Hoài - gương mặt tiêu biểu của nền văn xuôi hiện đại, được mệnh danh là nhà văn của phong tục, sáng tác năm 1953 trong chuyến đi giải phóng miền Tây Bắc. Bằng những rung động sâu xa, trực cảm tinh tế trong thế giới đa cung bậc và muôn vàn sắc thái tình cảm, Tô Hoài đã tạo nên linh hồn của tác phẩm là nhân vật Mị – biểu tượng của người nông dân sau CMT8 dù bị áp bức, đày đọa nhưng khát vọng tự do và sức sống tiềm tàng bên trong tâm hồn đã soi đường dẫn lối Mị đến với sự tự giải thoát.
II. MỞ BÀI
1. Tóm tắt tác phẩm:
Vợ chồng A Phủ được xem như 1 bản cáo trạng đanh thép để kết tội, tố cáo tội ác của gia đình nhà thống lí, của cái xã hội thổ ti lang tạo ở miền núi mà tương ứng với nó là xã hội phong kiến ở miền xuôi. Đó là 1 xã hội cường quyền và thần quyền vô cùng ngột ngạt - nơi người nông dân chỉ vì 10 đồng bạc trắng mà mỗi năm phải trả lãi 1 nương ngô. Đây cũng là món nợ truyền kiếp bởi đến tận ngày mẹ Mị đã chết, bố Mị đã già mà nợ vẫn chưa trả hết. Từ đây, định mệnh bi thảm đã giáng xuống cuộc đời người thiếu nữ ấy, buộc chặt cô vào số phận nô lệ không có lối thoát đã khiến cho Mị - một cô gái Mèo đẹp người đẹp nết, có tài thổi sáo, nhiều người mê đến mức “trai đến đứng nhẵn cả chân vách đầu buồng Mị” giờ đã trở thành con dâu gạt nợ nhà thống lí để sống kiếp trâu ngựa, nô lệ, dần dần tê liệt về tinh thần. Thế nhưng với phẩm chất tốt đẹp của người lao động, sức sống cứ tiềm tàng rồi bùng cháy mãnh liệt khiến Mị có thể trỗi dậy giải thoát cho A Phủ và cho cả chính mình.
2. Mị những ngày đầu về làm dâu:
- Cuộc đời của Mị chỉ thu lại qua khung cửa sổ nhỏ bằng bàn tay "mờ mờ", "răng trắng không biết là sương hay nắng" mà “lầm lũi trong xó cửa như một con rùa”.
- Cứ tưởng rằng Mị sống lầm lũi đợi ngày chết rũ xương ở đây thôi, nhưng từ trong tiềm thức của Mị, lòng ham sống, khát vọng tự do, hạnh phúc vẫn âm ỉ cháy và chỉ cần có chất xúc tác là bùng lên một cách mãnh liệt.
3. Tâm trạng của Mị thay đổi trong đêm tình mùa xuân:
- Sự thức tỉnh đời sống ý thức của Mị trước hết là nhờ tác động của hoàn cảnh, một hoàn cảnh khá “điển hình”- đấy là mùa xuân về trên miền núi cao Tây Bắc.
- Tiếng sáo gọi bạn là nguồn sức mạnh đã vực dậy tâm hồn Mị, khiến cô nhớ lại quá khứ êm đẹp.
+ “Trong đầu Mị đang rập rờn tiếng sáo”. Tiếng sáo giao duyên ấy chạm vào phần sâu kín nhất của tâm hồn Mị, phần tâm hồn rạo rực của cô gái trẻ ngỡ như đã chết đi khi mang thân phận con dâu trừ nợ nhà thống lí Pá Tra.
+ Tiếng sáo giao duyên vừa dẫn lối tâm hồn Mị trở về với ký ức của những ngày tự do xưa, vừa thức tỉnh Mị: “Mị thấy phơi phói trở lại, trong lòng đột nhiên vui sướng như những đêm Tết ngày trước. Mị trẻ lắm. Mị vẫn còn trẻ. Mị muốn đi chơi”.
- “Mị đến góc nhà, lấy ống mỡ xắn một miếng bỏ vào đĩa đèn cho sáng”.
→ Đây là hành động của sự thức tỉnh.
- Mị thắp sáng một ngọn đèn trong căn phòng vốn âm u, mờ mịt cũng tức là đã thắp lên một ánh sáng trong cuộc đời tăm tối triền miên của mình trong nhà Pá Tra.
→ Cái ánh sáng bừng lên từ ngọn đèn ấy như một ẩn dụ cho tâm hồn của Mị, ngọn lửa bên trong đèn hay cũng chính là ngọn lửa của niềm tin, sức sống mãnh liệt đang rực cháy trong Mị.
- “Mị cuốn lại tóc, Mị với tay lấy cái váy hoa vắt ở trong vách”.
→ Mị đang thực hiện hành động giải phóng cho mình, cởi bỏ khỏi sự trói buộc của con ma nhà thống lí, thoát khỏi căn buồng kín mít của Mị.
→ Nhà văn Tô Hoài đã thật khéo léo thêm vào nhân vật mình một nét tâm hồn rất “thơ” và giàu tính nhân văn. Chất thơ ấy chứa đựng trong nỗi khát khao mãnh liệt về một tương lai tốt đẹp, tươi sáng cho mỗi con người.