Thí nghiệm con mèo của Schrödinger là một ví dụ trực quan được đưa ra bởi nhà vật lý Erwin Schrödinger để giới thiệu khái niệm về nguyên tắc không đồng nhất của vật lý lượng tử và vật lý cổ điển.
Trong vật lý cổ điển, chúng ta hiểu rằng một vật thể chỉ có thể tồn tại ở một trạng thái cụ thể tại một thời điểm. Tuy nhiên, trong vật lý lượng tử, một vật thể có thể tồn tại ở nhiều trạng thái cùng một lúc, được biểu diễn bằng hàm lập trình.
Trong thí nghiệm con mèo của Schrödinger, một con mèo được đặt trong hộp kín và phụ thuộc vào việc phân hủy nguyên tử, con mèo có thể cùng một lúc tồn tại ở hai trạng thái: sống và chết. Và cho đến khi hộp được mở, chúng ta không biết chính xác con mèo đang ở trạng thái nào.
Thí nghiệm con mèo của Schrödinger nhấn mạnh sự không đồng nhất giữa vật lí lượng tử và vật lí cổ điển, nơi một vật thể có thể tồn tại ở nhiều trạng thái cùng một lúc cho đến khi bị quan sát. Nó giúp nhấn mạnh tính chất đặc biệt của vật lí lượng tử và thức thức các khái niệm truyền thống trong vật lí cổ điển.