Trong bài thơ "Song of Myself" của Walt Whitman, tình yêu và nỗi nhớ được thể hiện qua sự hòa quyện giữa con người với thiên nhiên và vũ trụ. Whitman thể hiện tình yêu đối với cuộc sống, nhân loại và bản thân một cách rộng lớn, khẳng định sự kết nối vô hạn giữa mọi người.
Ngược lại, trong bài thơ "Nhớ rừng" của Thế Lữ, nỗi nhớ được thể hiện một cách sâu sắc và da diết qua hình ảnh rừng xanh. Tác giả bày tỏ nỗi nhớ quê hương, gợi lên cảm xúc về sự mất mát và khao khát trở về. Tình yêu ở đây mang tính cá nhân và gắn bó chặt chẽ với ký ức.