Nghệ thuật nói chung và văn chương nói riêng lấy chất liệu từ thực tại cuộc sống. Nói ngắn gọn nghệ thuật hay văn chương đều phản ánh thực tại. Những gì diễn ra trong cuộc sống được các tác giả đưa vào tác phẩm của mình tạo nên một ý nghĩa, đó là giá trị hiện thực.
Còn giá trị nhân đạo là sự quan tâm đến con người mà biểu hiện của giá trị nhân đạo là lòng thương người, sự cảm thông, bênh vực con người. Mỗi một tác phẩm thì giá trị hiện thực và giá trị nhân đạo biểu hiện ở khía cạnh khác nhau.
VD: tác phẩm " Chuyện người con gái Nam Xương"- Nguyễn Dữ thì giá trị hiện thực là phơi bày thực trạng xã hội phong kiến với chế độ trọng nam khinh nữ bằng cách đi sâu vào bi kịch của một gia đình. Còn giá trị nhân đạo của tác phẩm là:
+ Ngợi ca vẻ đẹp của người phụ nữ thời kì phong kiến: cả về ngoại hình và phẩm chất
+ Bày tỏ niềm cảm thương trước số phận bất hạnh của người phụ nữ mà tiêu biẻu là Vũ nương
+ Lên tiếng tố cáo XHPK bất công với chế độ gia trưởng, độc đoán mà Trương Sinh là đại diện cho XH ấy
+ Tố cáo chiến tranh phi nghĩa