Thơ Hồ Xuân Hương là tiếng nói khinh thị,thách thức, ngạo đời, biểu hiện sinh lực của cả một dân tộc bị dồn nén, ức chế trong nền luân lý trái tự nhiên, phi nhân văn, giả đạo đức. Thơ của nữ sĩ còn cảm thông sâu sắc với những nỗi khổ của người đàn bà lấy lẽ, phải chịu cảnh góa bụa và cô đơn.