Chào mừng bạn đến với Selfomy Hỏi Đáp, hãy Hỏi bài tập hoặc Tham gia ngay
0 phiếu
462 lượt xem
trong Ngữ văn lớp 12 bởi
Phân tích bài "Thơ Duyên" của Xuân Diệu để làm rõ hồn thơ "thiết tha, rạo rực, băn khoăn".

1 Câu trả lời

0 phiếu
Xuhoa13 bởi Thạc sĩ (7.4k điểm)
 
Hay nhất

Cái “tôi” muốn được khẳng định đã mang lại cho Thơ mới (1932 – 1945) sự đa dạng, phong phú của các gương mặt thi nhân. Đứng trước vườn thơ như trăm hoa đua sắc ấy, Hoài Thanh trân trọng nhận định: “Chưa bao giờ ta thấy cùng lúc một hồn thơ rộng mở như Thế Lữ, mơ màng như Lưu Trọng Lư, hùng tráng như Huy Thông, trong sáng như Nguyễn Nhược Pháp, ảo não như Huy Cận, kỳ dị như Chế Lan Viên, bình dị như Nguyễn Bính và thiết tha, rạo rực, băn khoăn như Xuân Diệu”. Mỗi thi nhân, Hoài Thanh dành cho một tính từ về tiếng thơ của họ, riêng Xuân Diệu được nhà phê bình tài hoa này ưu ái dành riêng đến ba tính từ “thiết tha, rạo rực, băn khoăn”.

Dường như Xuân Diệu được sinh ra ở thế gian này là để mơ, để mộng, để bâng khuâng, xao xuyến và để yêu? Xuân Diệu xuất hiện trên văn đàn khi hai phải thơ cũ và mới đang tranh luận quyết liệt. Tiếng thơ Xuân Diệu mới mẻ đến nỗi khiến người ta ngỡ ngàng, “choáng váng”. Hồn thơ Xuân Diệu ngọt ngào và táo bạo với phong cách còn xa lạ với nền học thuật Việt Nam và gây khó chịu cho những nhà thơ cũ. nhưng đã làm ngây ngất hàng triệu trái tim thanh xuân...

Thơ tình Xuân Diệu đã tấu lên những bản tình ca du dương, làm cho tâm hồn người ta như bị thôi miên một cách êm đềm. Không bao lâu sau, thơ Xuân Diệu từng bước đi sâu vào riêng tư bằng những bài thơ tình cháy bỏng. Bên cạnh những vần thơ nồng nàn cháy bỏng, Xuân Diệu có một bài thơ tình vô cùng trong sáng cùng với giai nhân chung một con đường trong buổi chiều “xanh ngọc”. Phải chăng đấy là những rung động mơ hồ của trái tim trẻ trung, nhạy cảm với tình yêu. Duyên cớ nào đã tạo cho thi sĩ một cảm hứng nghệ thuật, duyên dáng và dễ thương đến thế, trong bài Thơ duyên?

Thơ thơ, như một phép màu biến Xuân Diệu thành một “ông hoàng” sang trọng, lịch lãm bước vào thi đàn “Thơ mới”. Thơ duyên trích từ tập Thơ thơ – là một trong những bài thơ tình trong rung động sáng, một hồn thơ tinh khôi, một tình thơ trong trắng lần đầu trước giai nhân trong khung cảnh chiều thu thơ mộng, thể hiện khát khao giao cảm với đời với người. “Duyên” chỉ sự ràng buộc quấn quýt. Đây là cuộc gặp gỡ tình cờ không hẹn trước. Thơ duyên là thơ để làm duyên, để bắc nhịp cầu cảm thông. Cũng có thể hình tượng thơ cho thấy những cảm xúc tinh tế của nhà thơ trước sự hòa hợp tuyệt diệu giữa con người và thiên nhiên, giữa “anh” và “em” trong không khí của thơ và mộng, trong âm hưởng của nhạc (tiếng huyền) và trong tình yêu mến (nỗi thương yêu). Mở đầu bài thơ là hình ảnh tình tứ “ríu rít cặp chìm chuyền”, trong một buổi chiều đầy hoa mộng của tình yêu. Hình ảnh đôi chim đang “ríu rít” thân mật như đang yêu nhau, như đang hạnh phúc trên “nhánh duyên”. Hai từ “nhánh duyên” ấy đã gợi nên vẻ thanh tú, gợi lên vẻ duyên dáng gọi mời của một buổi chiều mộng vừa hiện thực vừa lãng mạn. Buổi chiều mùa thu cứ thế hiện ra với không gian êm đềm, cảnh vật như đang giao hòa trên nhánh duyên:

Chiều mộng hoà thơ trên nhánh duyên

Cây me ríu rít cặp chim chuyền

Thơ ca phương Đông nói nhiều về buổi chiều và Xuân Diệu cũng vậy. Buổi chiều phương Đông thường gợi buồn, gợi niềm cố lý khiến tâm trạng con người rơi vào trạng thái quạnh quẽ, trong thơ Xuân Diệu vẫn thế, nhưng Thơ duyên là một ngoại lệ. Màu xanh trong chiều thu không “xanh ngắt” mang sắc thái buồn như trong “chùm thơ thư” của Nguyễn Khuyến, mà “xanh ngọc” náo nức, thăng hoa. Màu xanh trong Thơ duyên có nét ngọc ngà, quý phái và mới mẻ, nó có sức ám thị mạnh. Hơn thế nữa, thu trong đoạn thơ này là cả một chiều thu sinh động: chiều mộng - nhánh duyên thật nên thơ khiến lòng người bình yên thêm yêu đời. Màu sắc nơi đây tràn ngập, âm thanh nơi đây tràn ngập, đất trời nơi đây xao động, hình ảnh nơi đây tình tứ. Tất cả như đồng tình, mời gọi khiến trái tim của thi nhân không thể không xao lòng. Đoạn thơ này giàu hình ảnh và nhạc điệu. Màu sắc thì ngọc ngà, âm thanh của “tiếng huyền” là thứ nhạc huyền bí và thiêng liêng, ta chỉ có thể lắng nghe bằng cõi lòng. Đấy là âm thanh của “nhạc trời” bí ẩn và huyền diệu lẫn trong hồn thu. Tiếng huyền ấy là bản hoà âm của nắng, của gió, của tiếng chim ríu rít trên cành và nó khua động từ trái tim đa tình của nhà thơ. Phải nói sức tưởng tượng của thi nhân, vượt lên trên tất cả những tầm thường, để vươn tới đỉnh cao của mỹ học hội họa và âm nhạc qua phép đảo ngữ độc đáo. Dường như khắp nơi, thiên nhiên đều dạo lên khúc nhạc chào đón mùa:

Đổ trời xanh ngọc qua muôn lá,

Thu đến – nơi nơi động tiếng huyền

Quả là một hồn thơ nhạy cảm, nhìn cảnh vật bằng tất cả tâm hồn của mình, bằng nỗi lòng đầy xúc cảm. Xuân Diệu đã nhìn thấy, cảm nhận và lắng nghe trong thẳm sâu, huyền diệu của thiên nhiên rồi đón nhận trọn vẹn những âm vang ấy và dâng tặng cho đời những vần thơ bay bổng, tài hoa. Đoạn thơ là một bức tranh toàn cảnh về một buổi chiều thu thơ mộng, huyền diệu của đất trời với ự đa dạng của âm thanh, hình ảnh và màu sắc: nền trời xanh, lá xanh, âm thanh rộn rã, ríu rít, huyền diệu, hình ảnh tươi thắm sinh động, gợi cảm. Tất cả đều hoà quyện với nhau mà nên thơ, nên mộng cho âm hưởng chiều thu thêm duyên dáng và đầy sức sống.

 

 

Xuhoa13 bởi Thạc sĩ (7.4k điểm)
Phải nói, đây là một sáng tạo đặc sắc của Xuân Diệu về ngôn từ và phép đảo ngữ độc đáo: chiều mộng, nhánh duyên, đổ trời xanh ngọc (thay vì viết: trời đổ ngọc xanh). Biết bao thi nhân tả về bầu trời nhưng cảm nhận sắc xanh ngọc của bầu trời tuôn chảy xuống vòm lá, xuống nhân gian như Xuân Diệu thì chưa ai có cảm nhận tinh tế như thế.
Khổ thơ đầu, chỉ mới là khổ thơ đầu thôi, chỉ là khúc dạo đầu thôi, cũng đã dự báo một hồn thơ đầy ắp cái tình tứ cho cả bài thơ. Tất cả những hình ảnh, âm thanh, màu sắc ngọt ngào trong buổi chiều thu như mộng ấy, phải chăng là duyên cớ để tác giả viết nên tựa đề “Thơ duyên” độc đáo và khó hiểu này?
“Thơ duyên” là thơ viết để làm duyên, hay duyên cớ để viết nên bài thơ? Vâng! Đấy có thể là viết để làm duyên và cũng có thể là duyên cớ... Thế nhưng, hiểu theo cách thứ hai, ta thấy chí lý hơn cả. Huy Cận từng bảo rằng: “Những người yêu nhau thường hay ra giữa thiên nhiên... đó là một quy luật - vì chỉ có kích thước của vũ trụ họa chăng mới đo được cái không bờ bến của xúc động tình yêu”.
Chiều kích của vũ trụ, nếu cao rộng ở không gian, tở mở ở âm thanh trong khổ thơ đầu, thì nó trở nên gần gũi, thu lại, thân thiết và ngả ngớn mời mọc ở khổ thơ thứ hai:
Con đường nhỏ nhỏ gió xiêu xiêu
Lả lả cành hoang nắng trở chiều
Con đường chợt như “đồng lõa” với những rung động của trái tim chàng trai đang yêu, đang muốn được yêu. Con đường “nhỏ nhỏ” như ôm trọn những cơn gió thu ngả ngớn; cành hoang “là lả” như mời mọc, giao tình với nắng chiều, là một tứ thơ quá đẹp làm mê hoặc chúng ta bởi cái cảm giác rợn ngợp trước thiên nhiên và lòng người đang như say. Con đường với gió thành một cặp. Cành hoang và nắng lại thành một cặp khác. Tất cả như trĩu xuống mềm mại, êm ái lúc “nắng trở chiều”. Điệu ấy vừa tả sắc nắng mang trong nó cái bóng di chuyển của thời gian, vừa thể hiện được cái tình tứ mà đoan trang của nắng chiều. Tất cả cứ quyến luyến, quất quýt nhau khiến cho con đường hiện ra đúng là con đường để ngỏ lời cho những bước chân đôi lứa. Cũng chính vào khung cảnh ấy, thời điểm ấy, sự giao hoà tuyệt đẹp của cảnh và tình, giữa thiên nhiên và hồn người đã trở thành duyên cớ khiến thi nhân phải tự thú lòng mình:
Buổi ấy lòng ta nghe ý bạn,
Lần đầu rung động nỗi thương yêu.
Chỉ ngần ấy thôi mà thành duyên thành cớ, thành thơ, thành nhạc, thành âu yếm của “cặp chim chuyền”, thành gió “xiêu xiêu” quyến rũ, gợi tình và phía trước kia, bóng dáng giai nhân đang lả lướt. Ở đây không có cầu, không có nước, không có liễu như trong Đoạn trường tân thanh của thi hào Nguyễn Du:
Dưới cầu nước chảy trong veo
Bên cầu tơ liễu bóng chiều thướt tha
Thế nhưng, bóng chiều ở đây, và bóng dáng người con gái trong đoạn thơ kể tiếp đã gợi lên vẻ thướt tha, kiều diễm không kém người đẹp trong thơ xưa. Vậy mà, người đẹp lại có vẻ như lạnh lùng làm sao ấy! Chàng trai lại ngây thơ và e dè lắm, và một khoảng cách nào đó đang tồn tại giữa hai người?
Em bước điềm nhiên không vướng chân
Anh đi lững đững chẳng theo gần
Vấn đề ở chỗ, hai người đã yêu nhau và đưa nhau đi tìm khung cảnh nên thơ để tự tình, hay là ngẫu nhiên gặp nhau, chàng trai chợt xôn xao trong lòng và cô gái chẳng hề hay biết, chẳng có một chút quan tâm? Bởi, em thì “điềm nhiên”, anh thì “lững đững”, em thì “không vướng chân”, anh thì “chẳng theo gần”. Tất cả những động thái ấy, tạo nên sự ngập ngừng đáng yêu của nhân vật trữ tình. Tình cảm thì trong sáng, nhưng lại quá xôn xao trong lòng chàng trai. Cách xưng hô cũng thay đổi thật nhanh chóng. Từ quan hệ nhân xưng của buổi sơ ngộ: “ta - bạn”, đến quan hệ nhân xưng: “anh – em”. Ấy là chàng trai tự thay đổi cách gọi đấy thôi, sự thật của cuộc gặp gỡ này lại là:
Vô tâm nhưng giữa bài thơ dịu
Anh với em như một cặp vần
Lấy “cặp vần” trong thơ ca để so sánh như “anh” với “em” thì quả là một sáng tạo trong ngôn từ nghệ thuật. Đồng thời, đó cũng là một thú nhận có lý lẽ về một sự thật: sự thật ấy, chính là sự gián cách giữa anh và em, như sự gián cách giữa hai vần với nhau. Một sự so sánh thật tài tình. Bởi, cặp vần là yếu tố tạo sự thành công cho bài thơ, tạo nhạc điệu cho bài thơ. Cũng vậy, có anh, có em trong buổi chiều thơ mộng lại làm tăng thêm vẻ nên thơ, êm dịu cho buổi chiều, tạo thêm nét tình tứ đáng yêu trong lòng. Còn khoảng cách giữa “cặp vần tình yêu” là còn sự khao khát hướng tới. Tứ thơ bay bổng và hồn thơ thơ ngây đến quá đỗi “vô tâm”! Em vô tâm trước tình yêu của anh, hay là em hồn nhiên quá, đến nỗi không nhận những xao xuyến trong trong anh?
Xuân Diệu là thế, là thi nhân chân thành với tình yêu, là “tín đồ ngoan đạo” của tình yêu. Thế nhưng, ngay từ buổi ban đầu, chàng trai đáng yêu ấy đã lận đận trong biển tình. Thiên nhiên của những cặp đôi đã nhường chỗ cho thiên nhiên của sự li tán, chia lìa:
Mây biếc về đâu bay gấp gấp
Con cò trên ruộng cánh phân vân
Chim nghe trời rộng giang thêm cánh
Hoa lạnh chiều thưa sương xuống dần
Ngôn ngữ thơ ở đây có sự chuyển hóa một cách khéo léo, khiến hồn thơ như “trở dạ”, của nỗi đau chen lẫn niềm hạnh phúc vì yêu.
Cái đau ở đây cũng chỉ là nỗi đau phảng phất của chút tình đơn phương. Nỗi đau trong Thơ duyên không buồn hiu hắt, chán chường và chua chát sợ hãi sự cô đơn – sự phôi pha của vạn vật. Ở đây “mây biếc” đang là hoá thân của cô gái, chàng trai cũng hóa và thân “con cờ”. Thời gian thay đổi bất ngờ. Mới từ buổi chiều đầy mộng, trời thu tươi xanh, gợi cảm; hình ảnh thân mật “cặp chim chuyền”, chuyển sang mạch thơ gấp gáp, chuyên chở buổi chiều “xanh ngọc” sang “chiều thưa", khiến hoa trở lạnh trong sương, còn mây biếc kia như mang đi tất cả giấc mơ “yêu” của chàng trai si tình. Cái tôi trữ tình xuất hiện trong trạng thái hoang mang, như cánh cò “phân vân”, ngơ ngẩn vậy! Vì sao lại có nỗi băn khoăn ấy? Vì sao cuộc đời đẹp là thế, đáng yêu là thế mà thi nhân lại buồn? Phải chăng vì sống trong một xã hội hỗn loạn, nước mất nhà tan nhưng con người chưa đủ dũng khí để chống lại thực dân, nỗi u hoài mà tìm đến thiên nhiên để giãi bày tâm sự? Phải chăng đấy là cách nghĩ, cách cảm, cách thể hiện rất riêng và rất mới mẻ của Xuân Diệu?
Xuhoa13 bởi Thạc sĩ (7.4k điểm)
Cảnh trong bốn câu thơ, đẹp nhưng buồn, vẫn gợi cảm giác cô đơn, một thoáng hoang vu, quạnh quẽ và dịu vợi. Chiều đã sắp tàn rồi, hình như cô gái vội về, như đám mây bay “gấp gấp” trên bầu trời, như sợ có ai đấy đuổi theo... Ở giữa cánh đồng “Con cò trên ruộng cánh phân vân”. Phân vân, cũng có nghĩa là chưa biết về đâu, bởi nó chưa có tổ, nó ngập ngừng, phân vân, bất định. “Con cò” là tâm trạng người con trai được tượng trưng hóa, muốn theo em mà em chưa dám, mà biết em có vui lòng cho theo chăng? Lúc mây biếc bay đi cũng là lúc đôi cánh cò “phân vân” muốn giang rộng ra để làm thước đo: đo nỗi cô đơn cùng trời rộng. Câu thơ hay nhất, chân thành nhất và ngôn ngữ thơ tỏ ra sắc sảo mà trĩu nặng nhất lại là: “Chim nghe trời rộng giang thêm cảnh”. Bởi nó mô tả cái khôn cùng, cái cô đơn choáng ngợp tâm hồn người trai trẻ buổi đầu rung động trước tình yêu và hụt hơi trong chính tình yêu đó, vì em cứ “ điềm nhiên không vướng chân”. Nỗi cô đơn ấy đã trùm lên thiên nhiên, tạo vật khiến: “Hoa lạnh”, “chiều thưa”, “sương xuống dần”. Một câu thơ đã tạo ra ba hình ảnh như chia lìa nhau, tạo nên một trường đoạn không mấy sáng sủa. Giờ thì còn đâu cái cảnh lãng mạn, tình tứ, quyến rũ ban đầu của trời thu “xanh ngọc”, “ríu rít cặp chim chuyền” với tâm hồn phơi phới của chàng trai lúc ban chiều, khi mà cảnh trước mắt anh chỉ còn là “chiều thưa” gợi buồn. Tuy vậy, cái buồn hiện tại của Xuân Diệu, chỉ dừng lại ở trạng thái buồn mà êm ái. Thế nhưng, ta lạ gì với những nỗi buồn vu vơ của Xuân Diệu:
Êm êm chiều ngẩn ngơ chiều
Lòng không sao cả, hiu hiu khẽ buồn.
(Chiều – Thơ thơ)
Bài Thơ duyên được kết thúc bằng hai câu thơ khá bất ngờ:
Trông thấy chiều hôm ngơ ngẩn vậy,
Lòng anh thôi đã cưới lòng em.
Bất ngờ vì từ nhịp 4/3 ở câu “Trông thấy chiều hôm ngơ ngẩn vậy”, sang nhịp 3/4 “Lòng anh thôi/đã cưới lòng em”. Câu trên diễn tả sự nuối tiếc: đã đến “chiều hôm” cũng là lúc em phải về, để cho chàng trai ở lại tiếc ngơ tiếc ngẩn. Bởi em như mây trời rất gần mà cũng rất xa, khiến chàng trai không thể nào lưu giữ lại được nên ngơ ngẩn là đúng rồi. Đến câu cuối cùng, rất còn nhiều ý kiến, nhưng nếu đọc theo nhịp 3/4, ta chợt phát hiện sự hợp lý của vấn đề: bởi ở đây “cưới” nhưng chỉ có mỗi “lòng anh thôi”, còn lòng em như thế nào ai mà biết được? Tuy nhiên, với thì quá khứ “đã”, lại như nói rằng: anh đã lỡ đeo mang, tơ vương em rồi. Bây giờ đành thôi, chỉ có mỗi mình anh cưới lòng em mà thôi.
Bài thơ đi từ gam màu sáng rồi đến gam màu nhòa nhạt, từ “ríu rít” đến “ngơ ngẩn”, từ vui đến buồn. Từ màu xanh ngọc của chiều thu tươi tắn đến chiều thu chỉ còn toàn “hoa lạnh”. Hoa lạnh hay đấy chính là lòng thi nhân đang chớm lạnh? Để rồi: “Lòng anh thôi đã cưới lòng em theo kiểu tương tư, tơ tưởng của mộng không thành..? Đó là một sự tổng kết chuẩn xác về hai tâm trạng trái ngược của Xuân Diệu trước Cách mạng tháng Tám: thiết tha rạo rực và hoài nghi cô đơn, có những vui buồn khó phân định. Thơ duyên của Xuân Diệu là những thiết tha rạo rực và không giấu được niềm băn khoăn
Bài thơ khép lại, nó mang đến cho người đọc hai trạng thái khác nhau, nhưng hoàn toàn hợp lý về mối “tơ vương” dễ thương của những rung động đầu đời. Bài thơ buồn, nhưng không có cái buồn “chết người”, chỉ là cái buồn của một tâm hồn thơ trong sáng, ngôn ngữ thơ trong sáng, hiền hòa, nên thơ, không nhuốm màu sắc dục. Đồng thời, nó chưa hẳn là một bài thơ toàn là tươi vui, trọn vẹn từ đầu đến cuối. Ngôn ngữ thơ, hình ảnh thơ, tâm trạng thơ luôn là sự sóng đôi với nhau, đấy chính là sự tài tình của nhà thơ trong thủ pháp nghệ thuật và đấy cũng chính là sự mơ ước sóng đôi trong lòng tác giả. Hình tượng thơ trong Thơ duyên, có thể là một hình tượng mới lạ nhất được kế thừa từ hình tượng trong ca dao. Khung cảnh thiên nhiên trong thơ tạo sự gần gũi, lãng mạn, gợi cảm. Tính nhạc của bài thơ xôn xao, rộn rã, réo rắt, lúc ban đầu và trầm lắng, dịu vợi ở phần cuối bài, đã tạo cảm giác buồn man mác, khiến người đọc chợt thấy cảm thông với tâm trạng của nhà thơ và càng yêu bài thơ nhiều hơn.

Các câu hỏi liên quan

0 phiếu
1 trả lời 1.3k lượt xem
Phân tích 16 câu thơ giữa bài "Vội vàng" để làm rõ cảm nhận độc đáo của Xuân Diệu về thời gian. 
đã hỏi 25 tháng 4, 2022 trong Ngữ văn lớp 11 bởi Khách
0 phiếu
2 câu trả lời 2.3k lượt xem
Câu 1. Câu hát Lời mẹ ru thiết tha… có trong bài hát nào? A. Mái trường mến yêu C. Chúng em cần hoà bình B. Lí cây đa D. Khúc hát chim sơn ca
đã hỏi 7 tháng 11, 2021 trong Mỹ thuật-Âm nhạc THCS bởi Khang1000 Phó giáo sư (31.4k điểm)
0 phiếu
2 câu trả lời 1.6k lượt xem
Phê phán thái độ thờ ơ, ghẻ lạnh với con người cũng quan trọng và cần thiết như ca ngợi lòng vị tha, tình đoàn kết.Nêu suy nghĩ của em về ý kiến trên bằng 1 bài văn
đã hỏi 24 tháng 2, 2020 trong Ngữ văn lớp 8 bởi phatnguyen25 Thần đồng (1.4k điểm)
0 phiếu
2 câu trả lời 934 lượt xem
Viết dàn ý chi tiết phân tích vẻ đẹp tâm hồn người phụ nữ thể hiện qua bài thơ Sóng của nữ thi sĩ Xuân Quỳnh?
đã hỏi 13 tháng 5, 2021 trong Ngữ văn lớp 12 bởi linhchi2002 Thần đồng (1.3k điểm)
+1 thích
2 câu trả lời 5.8k lượt xem
Nhà thơ xuân Diệu cho rằng"thơ hay là hay cả hồn lẫn xác,hay cả bài" Hãy làm sáng tỏ ý kiến trên qua bà "Mùa xuân nho nhỏ" của Thanh Hải
đã hỏi 20 tháng 2, 2020 trong Ngữ văn lớp 9 bởi nguyen2k5 Cử nhân (1.6k điểm)
0 phiếu
2 câu trả lời 1.1k lượt xem
Phân tích và liên kết sự cách tân trong "Đây mùa thu tới" của Xuân Diệu và các bài thơ về mùa thu mà em biết
đã hỏi 21 tháng 12, 2022 trong Ngữ văn lớp 11 bởi Khách
+1 thích
6 câu trả lời 547 lượt xem
Thế bao giờ lại có cuộc tuyển chọn BQT vậy?
đã hỏi 10 tháng 6, 2017 trong Yêu cầu hỗ trợ bởi linh69 Cử nhân (4.7k điểm)
+2 phiếu
3 câu trả lời 883 lượt xem
Thế trên lớp 6/7 hỏi đáp thì có tổ chức thi về các môn giống học24 không vậy BQT?
đã hỏi 10 tháng 6, 2017 trong Yêu cầu hỗ trợ bởi linh69 Cử nhân (4.7k điểm)
0 phiếu
3 câu trả lời 1.0k lượt xem
đã hỏi 27 tháng 3, 2021 trong Ngữ văn lớp 8 bởi yeu_anh07 Thạc sĩ (9.5k điểm)

HOT 1 giờ qua

  1. trannhat900trannhat900

    52948 Điểm

  2. phamngoctienpy1987844phamngoctienpy1987844

    50728 Điểm

  3. vxh2k9850vxh2k9850

    35980 Điểm

  4. Nqoc_bakaNqoc_baka

    34614 Điểm

Phần thưởng hằng tháng
Hạng 1: 200.000 đồng
Hạng 2: 100.000 đồng
Hạng 3: 50.000 đồng
Hạng 4: 20.000 đồng
Phần thưởng bao gồm: mã giảm giá Shopee, Nhà Sách Phương Nam, thẻ cào cùng nhiều phần quà hấp dẫn khác sẽ dành cho những bạn tích cực nhất của tháng. Xem tại đây
Bảng xếp hạng cập nhật 30 phút một lần
...