Tiếng cười mỉa mai vang lên khi những lời lẽ đạo đức giả được thốt ra từ miệng những kẻ đầy tội lỗi. Nó tố cáo sự thối nát, mục ruỗng của bộ máy cai trị, nơi công lý bị chà đạp, người dân vô tội bị ức hiếp. Tiếng cười ấy cũng là tiếng lòng của người dân, uất ức, phẫn nộ trước sự bất công ngang trái. Nó là vũ khí sắc bén, vạch trần bộ mặt thật của bọn quan lại, đồng thời thể hiện khát vọng về một xã hội công bằng, tốt đẹp hơn. Tóm lại, tiếng cười mỉa mai trong đoạn trích là một giá trị nghệ thuật đặc sắc, góp phần làm nên giá trị tố cáo và phê phán sâu sắc của tác phẩm.