Đọc đoạn văn sau đây và thực hiện các yêu cầu bên dưới:
“Tuổi đôi mươi là giai đoạn định hình trong cuộc đời. Những thứ ta học, những điều ta làm, những quyết định, lựa chọn của ta sẽ ảnh hưởng tới phần còn lại của cuộc đời. Từ những năm ba mươi, con người có xu hướng ổn định, cuộc sống từ đó ít có thay đổi đột biến.
Chỉ khi đã ở những năm gần cuối của lứa tuổi đôi mươi, tôi mới nhận ra rằng cách tốt nhất để trãi qua tuổi trẻ của mình là học thật nhiều, làm thật nhiều, đi thật nhiều, gặp gỡ nhiều người và chứng kiến nhiều điều. Phấn đấu dấn thân xông pha trãi nghiệm là cách rất tốt để xây dựng nền tảng tiền đề cho tương lai.
Trãi nghiệm giúp ta hiểu ra hơn mình là ai, giúp xây dựng tính cách, con người mà ta mong muốn trở thành sau này. Trãi nghiệm giúp ta tự tin hơn, giúp ta sẵn sàng đương đầu với những khó khăn khác trong đời.
[…]
Tuổi đôi mươi, điều cần nhất là trãi nghiệm.”
(Trích “Tuổi trẻ đáng giá bao nhiêu?” – Rosie Nguyễn,
NXB, Hội Nhà văn, 2019, trang 183-184)
Câu 1. Xác định phương thức biểu đạt chính của văn bản?
Câu 2. Theo tác giả, tuổi đôi mươi có ý nghĩa như thế nào trong cuộc đời con người?
Câu 3. Anh/chị có đồng ý với ý kiến “cách tốt nhất để trải qua tuổi trẻ của mình là học thật nhiều, làm thật nhiều, đi thật nhiều, gặp gỡ thật nhiều người và chứng kiến nhiều điều” không?
Câu 4. Thông điệp nào trong văn bản có ý nghĩa nhất với anh/chị? Vì sao?