Đề bài: Kể về một chuyến về quê
Bài làm
Năm nào cũng vậy, khoảng thời gian nghỉ hè luôn là khoảng thời gian mà tôi mong chờ nhất bởi vì đây là lúc mà tôi được nghỉ học, được đi chơi,… Nhưng, mùa hè năm ngoái là mùa hè đặc biệt nhất mà tôi từng có bởi vì đó là lần đầu tiên tôi được về quê vì quê tôi ở rất xa, đường xa đi lại khó khăn .
Sau chín tháng học hành vất vả, cuối cùng mùa hè cũng về với bao niềm vui. Tôi cứ nghĩ rằng như mọi năm, tôi sẽ có một mùa hè tuyệt vời với những buổi sáng được ngủ nướng thỏa thích, những buổi chiều không phải đi học và những buổi tối đi khắp nơi dạo phố nhưng mùa hè năm nay lại khác. Sau khi kì nghỉ hè bắt đầu, bố mẹ tôi liền thông báo với tôi rằng mùa hè năm nay, gia đình tôi sẽ có hai ngày về chơi quê. Lúc đầu, tôi nằng nặc không đi bởi vì tôi nghĩ rằng về quê chán ngắt, chẳng có gì chơi, không công viên giải trí, không có mạng xã hội mà tôi lại chẳng có bạn ở đó nữa chứ! Nhưng bố mẹ tôi cứ thuyết phục mãi nên tôi cũng đành phải đồng ý chứ thực lòng tôi vẫn chẳng muốn về quê chút nào.
Từ tối hôm trước, mẹ tôi đã chuẩn bị rất kĩ lưỡng, , nào là vật dụng cá nhân, nào là quà cho bà con hàng xóm, nào là nhà những người sẽ đến thăm,… Tất cả mọi thứ đều được bố mẹ tôi sắp xếp chu đáo.
Sáng sớm hôm sau, tiếng đồng hồ báo thức làm tôi giật mình thức giấc. Tôi ngước nhìn đồng hồ, đang tự nhủ với bản thân rằng: “ Mới có bốn giờ sáng, còn sớm chán, dậy làm gì!” thì nghe thấy tiếng mẹ gọi:
- Nhím, dậy đi con, con quên việc về quê à?
Tôi bèn phụng phịu đi đánh răng rửa mặt, ăn bữa điểm tâm rồi cùng bố mẹ ra bắt xe về quê. Tôi ngồi trong xe, nhìn ra ngoài, nghĩ thầm: “Thế là mất luôn hai ngày ngủ nướng và đi chơi với nhóm bạn.”. Tôi nhìn ra ngoài cửa xe, mọi thứ bây giờ thật là lạ đối với tôi: những tòa nhà cao ốc đã bị thay thế bởi nhưng căn nhà nhỏ bé, đơn sơ; con đường quốc lộ sáu làn xe giờ đây đã trở thành con đường tỉnh lộ rải nhựa. Khi xe dừng bánh thì đã là gần trưa, gia đình tôi cứ đi dọc theo con đường làng để về nhà. Hai bên đường là những cánh đồng lúa xanh mênh mông bát ngát. Nhìn quê hương, tôi thấy nơi này khác hẳn so với thành phố: những ngôi nhà lợp ngói, thưa thớt; những vườn cây sai trĩu quả nằm nép mình bên con sông đỏ nặng phù sa. Vừa bước chân tới cổng, rất đông người đã chạy ùa ra đón mẹ con tôi. Tiếng chào hỏi ríu rít, tôi thấy cả ông bà, các bác tôi. Khi đã vào trong nhà, mọi người tíu tít hỏi thăm tôi về tình hình học tập, hỏi mẹ tôi về chuyện gia đình, công viêc còn bố mẹ tôi thì hỏi thăm sức khỏe của ông bà, các bác, chuyện mùa màng,...
Buổi chiều, mẹ dẫn tôi đi thăm hàng xóm. Vào nhà ai mọi người cũng trò chuyện thật rôm rả. Gặp ai mẹ cũng chào hỏi, xưng hô như người một nhà. Mẹ tôi bảo, ở quê, ai cũng thân mật, gần gũi như người một nhà.
Khi về tới nhà thì mẹ tôi cùng các bác đi dọn cơm. Bữa cơm quê chỉ có đĩa gà luộc, bát canh cua với vài con cá kho mà tôi ăn sao thật ngon. Đến tối, tôi đi ngủ sớm sau một ngày mệt nhoài, thầm nghĩ: “ Thế mà quê cũng có nhiều điều thú vị, không biết ngày mai sẽ thế nào nhỉ?
Tôi đã có một giấc ngủ ngon lành đến sáu giờ sáng hôm sau. Thức dậy, tôi đã thấy bên cạnh giường một bữa sáng ngon lành mà mẹ đã chuẩn bị sẵn cho tôi. Sau khi đánh răng rửa mặt và ăn sáng thì mẹ liền dẫn tôi đi chơi chợ quê. Nơi này không giống như bất cứ siêu thị hay cửa hàng nào mà tôi từng đến. Ở đây, có hàng chục gian hàng nằm nối tiếp nhau. Nhộn nhịp nhất là những gian hàng bán thịt: “Những cô ngan, cô vịt nằm dài trên mặt đất, kêu “quạc quạc”; những anh gà vỗ cánh phành phạch và những cô gà mái mơ nằm hiền lành trong những chiếc lồng tre, vài chú heo con bị nhốt trong lồng kêu “ủn ỉn”, những chú cá chép, cá quả quấy mạnh trong những chậu nước…Tiếp đến là hàng bánh, các cô bán hàng xởi lởi chào mời khách hàng cùng với những thứ bánh dân dã như bánh giò, bánh rán, bánh gai, bánh đa... Hàng rau quả cũng nhộn nhịp chẳng kém. Những gánh rau muống, rau ngót, rau đay, mùng tơi, hành, tỏi non mướt mát. Các loại quả như dưa hấu, vải, mít, dứa, na, ổi, mận mới hái với những sắc màu khác nhau trông thật tươi ngon. Nhưng, gian hàng mà thu hút của những bạn nữ như tôi nhất là gian hàng đồ chơi với những thứ đồ chơi khó lòng tìm kiếm nơi thành phố. Những chú tò he đủ màu sặc sỡ, trong sinh động vô cùng. Tôi say sưa ngắm nhìn bàn tay của những người nặn tò he, đầy khéo léo và sáng tạo. Những con giống bằng đất nung bé xíu dễ thương,
Buổi chiều, khi vừa mới bước chân ra đến cổng thì chiếc áo trắng mà tôi thích nhất bị ném trúng bởi một nắm cát. Tôi tức giận ngó quanh, hóa ra là một nhóm các bạn trạc tuổi tôi đang chơi ném cát. Khi thấy tôi khá giận dữ, cả nhóm các bạn ấy túm tụm vào bàn tán. Khoảng ba phút sau, một bạn nữ bước ra nói:
-Xin lỗi cậu nhé! Mình là Minh Trang, cậu có muốn đi chơi với tụi mình không?
Khi nghe lời xin lỗi chân thành của bạn ấy, tôi cũng đã nguôi ngoai cơn giận và do thích đi chơi nên tôi nói với bạn rằng:
-Ừ, mình thích lắm, nhưng đợi mình vào thay áo đã nhé.
Tôi vội chạy vào, thay ngay chiếc áo màu đen để tránh bị lấm bẩn và nói với mẹ:
-Mẹ ơi, có bạn Minh Trang với mấy bạn nữa rủ con đi chơi, mẹ cho con đi nhé.
Mẹ tôi vui vẻ mỉm cười, nói:
-Ừ, con đi đi. Nhưng nhớ về sớm nhé.
-Vâng ạ.
Chúng tôi tha hồ chạy nhảy trên con đường làng. Trang cùng các bạn dẫn tôi ra sông và rủ tôi cùng bơi nhưng vì không biết bơi mà bố tôi lại là thủy thủ nên tôi nói:
-Các cậu cứ bơi đi, mình ở trên bờ thôi, mình không muốn bị ướt quần áo.
Vì thấy các bạn xuống bơi hết rồi nên tôi nghĩ rằng các bạn ấy đã tin vào câu nói vừa rồi, nhưng không ngờ, Minh Trang đã rón rén bước ra sau tôi, trong lúc tôi không để ý, bạn liền đùa tôi bằng cách đẩy tôi xuống sông. Tôi cứ chới với, chới với, ngụp lên ngụp xuống, uống no nước. Như hiểu ngay được tình hình, Minh Trang ngụp ngay xuống, vớt tôi lên bờ. Phải một lúc sau thì tôi mới tỉnh hẳn, Minh Trang nói:
-Mình xin lỗi nhé. Nhưng lần sau cậu nói thẳng ra là cậu không biết bơi chứ cứ úp úp mở mở như thế thì ai biết được.
Lúc này tôi chỉ biết cười chữa ngượng. Thấy tôi không biết bơi, các bạn ấy bèn rủ tôi đi hái quả. Những cây vải cao, sai trĩu cành. Bọn tôi trèo lên, chọn những quả vải chín to nhất để ăn. Sau khi ăn no vải, chúng tôi kéo nhau ra cánh đồng chơi thả diều.
Đến tối, tôi cùng bố mẹ chuẩn bị đồ để sáng sớm mai còn ra về. Sáng hôm sau, mẹ gọi tôi dậy từ sớm để bắt xe ra thành phố. Mọi người lại kéo đến rất đông, ai cũng tặng gia đình tôi những món quà quê. Người cho mấy trái ổi, người cho túi khoai lang, người lại cho mấy củ sắn. Giữa lúc đó, Minh Trang chạy đến, dúi vào tay tôi một gói thơm phưng phức, miệng cười:
-Cỏ mật khô đấy, cậu mang ra để dưới gối, thơm dễ chịu lắm.
Tôi thực sự thích thú trước món quà lạ mà Trang đã dành cho tôi.
Đã đến giờ ra bến xe, mẹ con tôi chào ông bà, các bác và tất cả mọi người. Tôi cố ngoái lại nhìn ông bà, các bác, các bạn với cánh đồng lúa xanh bát ngát. Giờ thì tôi đã hiểu quê hương là thế nào, và những suy nghĩ của tôi về nơi này cũng đã thay đổi hẳn. Tôi chỉ ước mùa hè năm sau sẽ đến thật nhanh để tôi lại có thể được về quê chơi.