Mặt trời đẩy vật chất ra dưới hai dạng: đầu tiên là gió mặt trời vĩnh cửu dựa trên sự mở rộng ra ngoài sức nóng khủng khiếp từ tầng trên khí quyển ở nó (hay nhật hoa) và những vụ nổ ít thường xuyên hơn còn được gọi là “giải phóng cực quang” (CMEs). Mặt trời được tạo bởi các thể plasma (khí nóng đã bị ion hóa) và các từ trường; sự tương tác giữa chúng có thể sinh ra một năng lượng từ trường lớn dần lên. Về cơ bản, chuyển động của plasma làm tăng từ trường, khiến chúng bị cắt hoặc xoắn lại (cũng giống như xoắn một sợi dây cao su), điều này có thể dẫn tới một sự phun trào giống như CME (giống như khi sợi dây chun bị đứt).
Mặc dù CMEs có năng lượng rất lớn, nhưng lực chúng tác động lên mặt trời lại nhỏ; vì thế chúng tác động một lực không đáng kể lên chuyển động của các vì sao qua dải Ngân Hà. Vụ nổ dạng này vốn đã khác biệt với sự bắn ra của một thực thể rắn như một viên đạn từ một thực thể rắn khác như một khẩu súng, thứ này sinh ra phản lực lớn.
Gió mặt trời định hình ranh giới của hệ mặt trời chúng ta, và chúng ta gọi khu vực này là quả cầu mặt trời. CMEs, thứ di chuyển rất xa (đôi khi tới tận ranh giới của hệ mặt trời), có thể xáo trộn các luồng gió mặt trời vốn đã rất nhất quán khi đi qua chúng. Trong suốt hành trình dài của CMEs qua các vùng không gian liên hành tinh, nó có thể sinh ra bức xạ cao hơn tới các thực thể khác, ví như hành tinh hoặc các vệ tinh, nằm trên đường đi của nó.
CME cũng làm xáo trộn hệ mặt trời của chúng ta theo cách đó, nhưng những thay đổi mang tính địa phương và ngắn hạn này không thay đổi vĩnh viễn môi trường không gian. Mặt trời cực kỳ linh hoạt, và khu vực của nó toàn chân không, bởi vì hệ mặt trời của chúng ta dễ bị ảnh hưởng bởi sự thay đổi của mặt trời, có cả một nghành khoa học, được gọi là thời tiết không gian, chuyên dành để nghiên cứu các hiện tượng như vậy.
Nguồn: https://darknessangled.wordpress.com/2013/06/19/nhung-cau-hoi-ve-thien-van-hoc/