Chắc hẳn ai trong đời cũng đã từng trải qua một lần nói dối. Nói dối là lời nói, phát ngôn không đúng với sự thật, nhằm mục đích hướng người tiếp nhận tin vào điều sai khác đó. Đây là hành vi được điều khiển bởi ý thức của con người. "Nói dối là hành vi của hạng người rẻ tiền và đáng bị khinh bỉ" đề cập đến lời nói dối xuất phát từ những động cơ không chính đáng, vị kỉ, mang tính chất lừa dối. Nói dối là hành vi tự hạ thấp nhân cách bản thân nên đáng chê trách, lên án. Người nói dối sẽ bị mọi người coi rẻ và khinh bỉ. Tuy nhiên, lời nói dối xuất phát từ một tấm lòng chân thành, bao dung, yêu thương, muốn né tránh đi sự thật quá phũ phàng có thể gây tác động tiêu cực cho người tiếp nhận lại có ý nghĩa nhân văn đẹp đẽ bởi tình người sẽ được thắp lên từ đấy. Bởi lẽ đó mà nếu có người nói với tôi rằng "Nói dối là hành vi của hạng người rẻ tiền và đáng bị khinh bỉ", tôi sẽ hỏi họ xem họ đã biết rõ vì sao người ta lại nói dối hay chưa? Và người đó nói dối vì mục đích gì? Trong đời, có rất nhiều chuyện sẽ trở nên bớt đau thương hơn nếu có một lời nói dối. Tuy nhiên, chúng ta không nên nói dối quá nhiều, vì nó sẽ biến thành thói quen xấu. Một trong những phẩm chất gắn với thiên lương con người là lòng trung thực, nói dối có thể làm hoen ố cái thiên lương trong sáng của con người. Nói dối đánh mất chữ tín là tự đánh mất giá trị của bản thân với mọi người. Tất cả phải từ ý thức, xây dựng cho mình thói quen "không nói dối" từ những việc nhỏ nhất, việc không quan trọng. Cần có thái độ cẩn trọng, cân nhắc khi phát ngôn cũng như khi đánh giá, phán xét mỗi sự việc, hành vi, lời nói. Hãy học cách kiểm soát lời nói của mình để không trở thành một người đánh mất chữ tín.